BBT- Mười ngày trước (9/7/2014) bạn Đình Tài gửi tới BBT hai truyện ngắn "sặc mùi toán": một tuyệt phẩm về
chưởng theo dòng Kim Dung tiên sinh và một siêu phẩm hài viễn tưởng. Hai truyện đã được in trong
tuyển tập văn và truyện hài ngắn “Lệch pha Lạc điệu” (xem bài: http://xuandinh10g.blogspot.com/2014/06/tai-van-cua-inh-tai.html ). Xin trân trọng giới thiệu với các bạn Lớp G.
Cảm ơn PGS. Nguyễn Đình Tài đã trao những đứa con tinh thần tới Blog của Cộng đồng Lớp G Xuân Đỉnh.
(Nhà thơ Đình Tài đi thực tế tỉnh Hải Dương - 5/2013)
ĐÊKAHÁT VÀ XÍCH MA KỲ DỊ
(Truyện Chưởng khoa học)
Lại nói chàng
hiệp sĩ Đêkahát sau khi diệt xong lão yêu Gamma
đối xứng
liền lớn bước tiến về hướng Gradient.
Bỗng dưng, không gian Ơcơlit tối sầm
lại, quay cuồng trong vectơ liên hợp.
Trước mặt chàng hiện lên dãy Furier hội
tụ đến vô cực. Chàng thấy gai ốc nổi lên trù mật khắp đa tạp. Chà, có lẽ đây là hang ổ của lão quái Xichma đại số Bren đây. Mới thoáng nghĩ vậy, chàng bỗng nghe thấy
một tiếng nổ long trời. Một bóng quái vật hiện lên. Đôi mắt hắn như hai quả cầu mở dữ dội, khuôn mặt là một đa tạp tuyến tính kì dị với một hàm lồi compắc mạnh. Lão quỷ gầm lên:
- Thằng mọi kia, mày là ai mà dám tiếp cận đến quỹ đạo tối ưu của ta? Muốn sống thì
cút về Nghĩa Đô
ngay!
Lúc này, máu
nóng trào uất lên bộ mặt thanh tú, đa
diện với những đường cực biên liên
tục từng khúc của hiệp sĩ. Chàng quát to:
- Đồ ma trận nghịch đảo! Hãy nghe cho rõ
đây. Ta là Đêkahát, người
xứ Tháp nước Kim Liên, ta đến đây để báo thù cho nàng Odra xinh đẹp. Muốn sống thì mi hãy thả nàng ra
khỏi Đồi Thông
ngay!
- Ái chà chà,
thằng nhãi toán tử khả vi. Hãy về
gọi thầy mi, Viện sĩ thông tấn Trư-bát-de ra đây, thứ mi không phải là đối thủ
của ta.
Nói rồi, lão
cười sằng sặc như điên như khùng.
- Hãy đóng cái
hàm lồi không đều lại! Đồ ma trận suy biến!
Nói rồi, Đêkahát rú một tiếng dài, vung chưởng
lên bổ thẳng xuống bao lồi đảo của
lão quái. Lão Xichma xoay quanh trục tọa
độ, nghiêng người một góc pi/2,
tung chưởng lên đỡ. Hai chưởng lồi đồng
luân gặp nhau phát ra một tiếng nổ “ầm” dữ dội. Chẳng mấy chốc, không gian Ơcơlit đã biến thành không gian Hinbe vô hạn chiều. Pháp
thuật cả hai đều cao cường. Các ánh xạ đẳng cấu nhau chằng chịt. Bỗng lão quái rú lên một hồi dài, phi người theo quỹ đạo Parabôn nhằm thẳng đầu Đêkahát bổ xuống một tôpô mạnh. Đêkahát lặng người đi. Chàng cảm thấy như có một nón chính qui liên hợp trùm lấy lấy mình. Chàng vụt hiểu rằng lão quái đang sử dụng nguyên lý tối ưu Belman để sát hại mình. Nhanh như Ba Đẻn, chàng nằm bẹp xuống, tung nguyên lý cực đại Pontragin ra đỡ. Nghe một tiếng rầm, chàng biết mình thoát chết. Ý nghĩ của chàng bỗng hướng về nàng Odra-1301 kiều diễm, xinh đẹp. Nghĩ đến cái máy đục lỗ kề bên nàng, chàng lại rùng mình. Sức mạnh dồn lên điểm yên ngựa, Đêkahát vùng lên, cho một nhát cắt địa phương vào giữa đa tạp khả vi kì dị của lão quái. Lão gục xuống như một điểm bất động và rên rỉ:
- Tráng sĩ, ngươi hãy tha cho ta! Ta sẽ thả nàng Odra về Nghĩa Đô cho ngươi.
- Thế còn việc mi hành hạ, khủng bố thì sao?
- Dạ xin tha tội chết.
- Hãy nhớ lấy, Xichma, trước khi thả, nàng Odra phải được bảo dưỡng, bảo hành chu đáo, phải thường xuyên có input và output đầy đủ cho nàng nghe chưa!
Nói rồi, Đêkahát lớn bước tiến đến dãy Taylor để giải thoát cho hoàng tử Obsborn xấu số và công chúa Micral xinh đẹp …
(Nhà văn Đình Tài tìm về xứ gốm cổ Chu Đậu nổi tiếng ở Hải Dương 5/2013)
TÌM
VỀ DĨ VÃNG
(Chuyện hài viễn tưởng)
-
Kính thưa các viện sĩ,- Viện sĩ Chủ tịch Rêvơ đứng dậy nói, - vừa rồi ngài
Phăngtazi đã trình bày xong Luận án về nguồn gốc phát sinh Xi-béc-nê-tic ở vùng
đất Việt Nam cổ, bảo vệ danh hiệu “Viện sĩ Viện hàn lâm Hành tinh Đại Đồng”.
Đây là một công trình khoa học hết sức
quan trọng và công phu. Nó soi sáng được nhiều vấn đề về phương pháp luận và
thực tiễn.
-
Tôi xin hỏi.
- Vâng, xin mời Viện sĩ Kexchông.
- Dựa vào căn cứ nào mà ngài Phăngtazi lại cho rằng ngày sinh
Xi-bec-ne-tic ở vùng đất Việt cổ là 16 tháng 1 năm 1974?
- Vâng, tôi xin trả lời.- Trên màn hình lớn hiện lên khuôn
mặt căng thẳng của Phăngtazi, viện sĩ sinh khóa 40 của Sao Hỏa xin bảo vệ từ
xa. –Lúc đầu chúng tôi đã tưởng rằng ngày sinh của nó đâu khoảng tháng 4 năm 1977 tại đất Ngọc Hà, vì chúng tôi khai
quật được ở vùng này một cái máy rất lạ. Kích thước của máy bằng hộp phấn, sáu
mặt là các tấm lưới thép mắt cáo, có một lò xo nhỏ nhạy bên trong. Đây là một
thiết bị tự động thô sơ. Lúc đầu, chúng tôi không rõ máy này dùng để làm gì.
May sao, bên trong ruột máy chúng tôi tìm thấy một bộ xương của một động vật có
vú nhỏ. Qua khảo cổ công phu, chúng tôi đi đến khẳng định: đây là một động vật
cổ xưa, ngày nay không tồn tại, nhưng mấy nghìn năm trước rất thịnh hành. Động
vật này có tên là “Chuột”. Có lẽ, ngày xưa, các nhà Xi-béc-nê-tic đã biết dùng
máy này săn loài động vật này để ăn, vì nghe nói thời đó thực phẩm vô cùng khan
hiếm. Nhưng sau đó, chúng tôi khai quật được một cái bàn đá ở trung tâm thành
Hà Nội cổ. May mắn làm sao, trên mặt bàn có khắc nguyệch ngoạc dòng chữ
“16/1/1974 – ĐKH”.
- ĐKH là gì? – Viện sĩ Keschông hỏi.
- ĐKH, có người cho rằng theo tiếng Việt cổ là ba chữ “Điện
khí hóa”. Nhưng Việc sĩ Rơpôngxơ, chuyên gia lĩnh vực điện cho biết những năm
1970-1980 ở vùng đất Việt cổ chưa hoàn thành công cuộc điện khí hóa. Do đó, tôi
khẳng định ba chữ đó là “Điều khiển học”.
-
Nhưng nhỡ may đấy là những nhóm từ khác thì sao? Ví dụ như “Đời không hay”,
“Đừng khôi hài” hay “Đồ khỉ ho”?
- Ai vừa hỏi cho biết quý danh?
- Tôi, - Rôbốt người máy, thư ký riêng của Viện sĩ Bibom.
Viện sĩ hôm nay ốm, tôi đi họp thay.
- Thưa ngài Rôbốt, - Phăngtazi trả lời, - Đúng là có thể
như thế. Song, may mắn cho chúng tôi, Viện sĩ ngôn ngữ cổ Classic có cho biết
thời đó khí thế cách mạng cao, nên không thể có nhóm từ “Đời không hay” hay các
loại từ nhảm nhí khác. Mặt khác, chúng tôi phát hiện thấy trên bàn đá còn có
chữ “Gluscôp”. Rõ ràng, đây là họ của một người Nga cổ nằm ở phía Đông quốc gia
Đại đồng của chúng ta. Ông Gluscôp là một chuyên gia điều khiển học hàng đầu.
Điều này chứng tỏ các chuyên gia Xi-béc-nê-tic đã bắt đầu sự nghiệp của mình
bằng những mô hình macrô trong quản lý.
- Tôi xin hỏi.
- Vâng, xin mời Viện sĩ Tupôi.
- Trong số máy móc
mà ngài Phăngtazi khai quật được, có hai chiếc mà ngài gọi là PERT và máy tính
số thì tôi tạm thông, nhưng còn cái hộp nho nhỏ kia là máy gì? Hay cũng là bẫy
chuột?
- Vâng, ý kiến của Viện sĩ Tupôi rất xác đáng. Chiếc máy
thứ ba này lúc đầu chúng tôi không tài nào đoán nổi là máy gì. Tôi tưởng là một
hộp sắt vớ vẩn, bèn quẳng ra sân. Bỗng tôi giật mình, nhận thấy một hiện tượng
kỳ lạ: đám gà trống bỏ chạy toán loạn, còn đám gà mái thì đủng đỉnh, tỏ vẻ
khoái chí. Tôi liền lặp lại thí nghiệm đó nhiều lần và sung sướng rút ra kết
luận: Đây là máy lấy tinh gia cầm.
- Đây quả thật là một khám phá kỳ diệu, - Chủ tịch Rêvơ
tiếp lời, - theo thuyết di truyền về tính khiếp sợ, thì kết luận trên hợp
logic. Thật là kiệt xuất! Kiệt xuất!
- Thế hồi đó đã có máy tính điện tử chưa hả?
- Ngài Rôbốt, hôm nay ngài làm sao mà bực bội, khó chịu
thế? – Chủ tịch Rêvơ bất bình.
- À, xin lỗi các vị, hôm nay một mạch vi điện tử ở lưng tôi
bị hỏng, tôi thấy choáng váng cả mấy cái chip trên đầu. - Rôbốt thanh minh.
Chủ tịch Rêvơ ấn nút, một tiểu thư người máy bưng ra một
cái khay trên có một cốc phalê.
- Nhờ tiểu thư châm cho ông Rôbốt đây 3 giọt luyn và điểm
lại huyệt mã số X-30. Mời ngài Rôbốt cứ tự nhiên. Còn bây giờ, xin mời ngài
Phăngtazi trả lời câu hỏi.
- Thưa các vị, máy tính điện tử những năm 70-80 của thế kỷ
20 ở đất Việt cổ chưa có, lúc đó người ta mới đề cập đến phần mềm.
- Thế còn bộ xương kia? Tại sao ông Phăngtazi lại cho đó là
các bộ xương của các chuyên gia điều khiển học?- Viện sĩ Xlepôi thắc mắc.
- Vâng thưa ngài Xlepôi, - Phăngtazi rút mùi soa chấm mồ
hôi trên trán, - việc khai quật để tìm ra các bộ xương nhỏ nhắn này là một việc
làm hết sức khó khăn và công phu đối với nhóm nghiên cứu. Chúng tôi đã phải đào
nát vùng đất Kim Liên, Đồi Bò, Đồi Thông
mà phía dưới toàn bùn ao với đỉa. Mới trông qua, thấy các bộ xương này không
khác các bộ xương người Việt cổ cho lắm: cũng mảnh mai, xương sống cong cong do
phải đạp xe đạp nhiều. Nhưng quan sát thật kỹ, ta thấy ở các bộ xương này xương
quai hàm phát triển quá mức bình thường.
- Phát triển thì sao? – Viện sĩ Xlepôi sốt ruột.
- Điều đó chứng tỏ thời đó họ phải truyền bá bằng miệng rất
nhiều về những tư tưởng và nguyên lý mới mẻ của Xi-béc-nê-tic. Đặc biệt bộ
xương thứ 13 rất dài, xương hàm lớn, răng to đùng, chứng tỏ vị này là một trong
những người sáng lập.
- Tại sao ở hầu hết các bộ xương, hầu như răng vị nào cũng
đều xạm đen thế? – Viện sĩ Tupôi nghi ngờ.
- À, đấy là do ảnh hưởng của chất Nicôtin, chất kích thích
thần kinh mà ba nghìn năm trước rất thịnh hành ở đất Việt cổ, có tên là “thuốc
lào”.
- Thế nào? Các vị đã thỏa mãn với những câu trả lời của
viện sĩ sinh Phăngtazi chưa? – Chủ tịch Rêvơ đứng dậy nói. – Tôi nghĩ thế là
được rồi đấy. Hội đồng khoa học đánh giá rất cao công trình của ngài Phăngtazi.
Trước khi bỏ phiếu, xin mời các vị làm quen sâu hơn với các hiện vật trưng bày
ở đây, nhất là xem kỹ các bộ xương của các chuyên gia Xi-béc-nê-tic cổ xưa.
Nhưng xin lưu ý, các vị chớ sờ vào chúng nhé, vì các hàm răng kia khá lớn, răng
lại sắc nhọn thế kia, chưa biết chừng chúng còn hoạt động theo quán tính.
(PGS. Đình Tài cùng thầy Hải và các bạn tại Hội Lớp G 3/2013 -
Cổ Tiết - Phú Thọ - Trang trại nhà anh Chính)