Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Nhà nông Vũ Lương gặt hái




TS.NGƯT Nguyễn Vũ Lương – “Tôi có hạnh phúc của người nông dân ngày gặt hái”
TS. NGƯT Nguyễn Vũ Lương

TS.NGƯT Nguyễn Vũ Lương – “Tôi có hạnh phúc của người nông dân ngày gặt hái”

Cập nhật: 07/07/2014 09:17

Câu chuyện của ông giản dị nhưng thật hấp dẫn, ông thích nói về các bạn đồng nghiệp trong khoa ông chứ không thích nói về mình; ông say sưa nói về vẻ đẹp của toán học, vẻ đẹp của tâm hồn học sinh như một nghệ sĩ nói về tác phẩm. Lựa mãi, tôi mới hỏi được một câu về khối lớp chuyên toán mà ông phụ trách từ 1996

Ngay sau buổi lễ trao giải kỳ thi Olympic Toán quốc tế được tổ chức trang trọng tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, 6 thí sinh VN với 3 huy chương Vàng, 3 huy chương Bạc cùng những bó hoa tươi sắc chạy ùa về phía cánh gà ôm chầm lấy một người đàn ông tầm thước, có khuôn mặt trẻ trung nhưng tóc đã điểm bạc, nụ cười rạng rỡ và có cả những giọt nước mắt chứa chan hạnh phúc...
Đó chính là người thầy đã dìu dắt các em đến với niềm vinh quang này, thầy Nguyễn Vũ Lương - chủ nhiệm khối chuyên toán, tin Trường ĐHKHTN thuộc ĐHQG Hà Nội.
Ông hẹn tôi cuối giờ chiều ở một quán nước nhỏ, bởi trong trường, ông không có phòng riêng, đến chiếc bàn làm việc cũng không... Ông cười, bảo: "Nhưng tôi có rất nhiều học trò". Hình như học trò đối với ông là cả cuộc đời, điều đó hiện rõ trên khuôn mặt ông khi nói về những người học trò của mình với một niềm kiêu hãnh kín đáo mà trong đó ẩn chứa niềm vui, nỗi nhọc nhằn của một người đã lao động hết mình.
Câu chuyện của ông giản dị nhưng thật hấp dẫn, ông thích nói về các bạn đồng nghiệp trong khoa ông chứ không thích nói về mình; ông say sưa nói về vẻ đẹp của toán học, vẻ đẹp của tâm hồn học sinh như một nghệ sĩ nói về tác phẩm. Lựa mãi, tôi mới hỏi được một câu về khối lớp chuyên toán mà ông phụ trách từ 1996, ông kể:
- Năm ngoái, khi sang Thái Lan dạy học, tôi có nói về hệ thống trường chuyên của VN, họ rất thán phục, họ xin tôi tất cả những tư liệu về cơ cấu của lớp chuyên toán để áp dụng. Họ càng trân trọng hơn khi được biết quyết định thành lập trường chuyên là của Thủ tướng Phạm Văn Đồng từ năm 1974, khi đất nước ta đang gặp vô vàn khó khăn vì chiến tranh.
Thế mới biết tầm nhìn rộng lớn của một thủ tướng nhưng trước hết là một nhà văn hoá lớn của dân tộc. Từ đó đến nay riêng về các kỳ thi toán, trường chuyên của chúng tôi đã giành được 61 giải với 20 huy chương Vàng, lại có 4 học sinh giành Vàng hai kỳ thi liên tiếp. Con số đó là có nhiều ý nghĩa chứ!
Nhưng cũng có nhiều ý kiến cho rằng chúng ta "nuôi gà nòi"?
- Làm sao có thể nói dễ dãi như vậy được, năng khiếu toán của các em phải được vun đắp ngay từ cấp I, cấp II, không có chuyện chỉ có 3 năm lớp chuyên mà thành công được.
Mỗi kỳ thi quốc tế là thước đo đánh giá trình độ khoa học nước nhà, các em dự thi chính là những đại diện cho nền khoa học trẻ và một phần nào đó cho chất lượng giáo dục. Chúng ta có quyền tự hào khi trong kỳ thi vừa rồi đội ngũ chấm thi hầu hết là người VN đang ở trong nước cũng như từ nước ngoài về, họ hầu hết là học sinh chuyên toán của chúng tôi. Sức hấp dẫn của các lớp chuyên toán không hề là thành tích thi đấu như những con gà nòi, mà là sức hấp dẫn của trí tưởng tượng, của ước mơ, bởi vì tư duy toán học là tư duy trừu tượng. Phải tạo cho trẻ biết ước mơ, biết khám phá.
Đó mới là điều cốt lõi. Nước ta có một truyền thống rất hay trong việc vun đắp tài năng, một số nhà khoa học của chúng ta vốn chẳng ai chịu ai, họ có thể tranh cãi với nhau rất nhiều vấn đề, nhưng hễ động đến chuyện đào tạo nhân tài thì luôn được sự đồng tình tuyệt đối.
Vậy chuyện "chảy máu chất xám" lâu nay vẫn được báo chí nhắc đến liệu có cơ sở?
- Tôi chỉ sợ không có chất xám để mà chảy, làm khoa học không nhất thiết phải ở trong nước và chắc chắn nước ngoài có đủ điều kiện hơn chúng ta nhiều lần. Các nhà khoa học người mình có tên tuổi cũng như mới trưởng thành ở nước ngoài vẫn đại diện cho VN bằng nhiều cách họ giúp đỡ nền khoa học của chúng ta rất nhiều. Học trò của tôi đang nghiên cứu hoặc giảng dạy ở nước ngoài luôn gửi tài liệu KH mới cho tôi.
Tuy nhiên, trong việc này cũng phải xem xét lại một khía cạnh là những người điều hành liệu có thực sự quý trọng tài năng? Và họ đã đầu tư gì cho các trường chuyên? Hầu như là số 0! Tôi từng có những HS rất giỏi, tốt nghiệp xong bỏ toán, thi vào Quản trị kinh doanh, vào Kinh tế, chỉ vì họ nhìn thấy một tương lai gần hơn.
Còn cơ sở vật chất của chúng tôi thì thật thảm hại, phòng máy vi tính cũ kỹ chỉ còn vài chiếc tạm sử dụng được. Chúng tôi có làm một dự án rất khiêm tốn để cải thiện, đã được duyệt mà 2 năm nay chưa thấy triển khai, vẫn là con số 0.
Từ con số 0 đó mà có hàng chục tấm huy chương quốc tế, hẳn ông cũng đã phải trải qua rất nhiều thử thách, vậy điều gì đã giúp ông vượt qua được?
- Chúng tôi có một đội ngũ giáo viên rất gắn bó, rất hiểu và quý trọng nhau, chỉ có 14 người nhưng đều có chung một niềm đam mê công việc, hơn thế nữa, chúng tôi có 500 học sinh đang tin cậy ở mình, chỉ một sai sót nhỏ trong giảng dạy cũng như trong sinh hoạt là sẽ gặp phản ứng ngay.
Học sinh bây giờ thông minh lắm và cũng tinh tường lắm, may mắn cho chúng tôi là các em rất ngoan và kính trọng các thầy. Để được như vậy chúng tôi phải lao động cực nhọc theo đúng nghĩa đen của từ này mới truyền thụ được kiến thức cho các em, bởi bài giảng của lớp chuyên toán khác hẳn so với toán phổ thông, chúng tôi phải cập nhật những phương pháp tốt nhất thế giới theo chu trình: Phân tích - tập hợp - đánh giá - sáng tạo, dần hướng cho các em tư duy toán hiện đại...
Vượt qua những thử thách này không khó, bởi chúng tôi có niềm say mê sáng tạo thúc đẩy. Nhưng vượt qua sự thờ ơ của người đời mới khó khăn làm sao, hình như bây giờ người ta quên mất công lao của người thầy. Mới đây thôi, sau kỳ thi toán quốc tế, rất nhiều báo đài đến trường hỏi tôi như hỏi một Osin rằng cho gặp em A em B để phỏng vấn, ca ngợi... tôi cũng chỉ biết cười trừ. Sau mỗi kỳ thi thành công, chúng tôi lại ngồi với nhau, 14 người nhấm nháp niềm hạnh phúc và tự an ủi nhau bằng số tiền thưởng nhỏ mọn đủ một bữa liên hoan đạm bạc.
Gương mặt ông vẫn bình thản, ông chậm rãi kể cho tôi nghe rằng thời trai trẻ, mới hết năm thứ hai ĐH Tổng hợp, ông xung phong đi bộ đội vào chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Gian khổ, hiểm nguy ông đã trải qua, nên bây giờ không có điều gì làm ông nhụt chí. ông bảo người ta hay thích nói đến những khó khăn, ít ai biết quý những thuận lợi mình đang có, ông được may mắn học những người thầy uyên bác của trường ĐH Tổng hợp vốn là trường của ông hiện nay, tự đáy lòng ông hàm ơn những người đi trước, ông mới được như bây giờ.
Rồi bỗng ông nhăn nhó, dằn giọng nói rằng thật xấu hổ khi ông biết có những người thầy không tôn trọng nghề mình, không dạy dỗ học sinh cho đúng trách nhiệm, như thế là tội lỗi, là ăn cắp thời gian, ăn cắp tuổi thanh xuân của học trò..., tôi phải hướng câu chuyện sang tình cảm khác bằng câu hỏi những ngày đầu ông nhận lớp chuyên, ông lại hào hứng nói:
- Ngày xưa, khi mới thành lập, các giáo viên khoa Toán rất sợ về lớp chuyên, họ coi như đó là một hình thức kỷ luật. Khi nhận quyết định tôi cũng rất chán nản, lại có phần chủ quan. Vậy mà ngay buổi lên lớp đầu tiên tôi bị cháy giáo án: Tôi chuẩn bị giáo án cho 6 tiết, vậy mà trong một tiết "bọn chúng" đã ngốn hết. Tôi ý thức ngay được rằng phải chạy đua với thời gian để chống trả lại cái đói khát bài giảng, anh biết không, đói ăn, đói uống còn chịu được chứ làm người thầy mà đói chữ thì nhục, nhục lắm. Đó cũng là bài học cho tính kiêu ngạo bắt đầu chớm nở trong tôi.
Giờ thì tôi đã có thể sáng tạo ra những bài toán mới, hay những cách giải mới, nhưng tôi vẫn luôn tự nhủ rằng mình vẫn dốt. Điều đó tác động rất lớn đến học sinh, tôi kể cho họ nghe để họ tránh được những điều tôi đã tránh. Trong cái nghề này, nếu anh chỉ là một thầy chuyên môn giỏi cũng chưa đủ.
Bồi dưỡng nhân cách mới là việc quan trọng, một học sinh có nhân cách, có tự trọng chắc chắn chuyên môn sẽ giỏi hơn. Kỳ thi toán quốc tế vừa rồi không hề có điều luật cấm mang điện thoại di động vào phòng thi bởi họ hoàn toàn tin tưởng vào nhân cách thí sinh. Hơn thế nữa tinh thần chung của các kỳ thi gần đây là một dịp gặp gỡ mang tinh thần như một ngày hội toán học, yếu tố được thua không còn nặng nề nữa, qua đó tự các em sẽ hiểu rằng tất cả những thành công hôm nay mới chỉ là bước khởi đầu của một chặng đường khoa học rất dài.
Tôi hiểu niềm hạnh phúc cũng như sự kỳ vọng của ông đã được đặt trọn vẹn vào những gương mặt trẻ mà ông đang vun xới. Khi chia tay, ông nói với tôi rằng nếu có kiếp sau ông sẽ lại đi dạy toán bởi vì ông tìm được hạnh phúc trong niềm say mê này đơn giản như hạnh phúc của người nông dân ngày gặt hái.
Trịnh Tú
Lao Động Cuối tuần
số 35 Ngày 09/09/2007

PGS. Nguyễn Vũ Lương cùng các bạn học thời cấp 3 
trong ngày kỷ niệm "50 năm Lớp toán G Xuân đỉnh" ( Trường THPT Xuân Đỉnh - 6/3/2016)


Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

Đại học Thăng Long trên VNexpress.net

Hiệu trưởng Đại học Thăng Long TS. Phan Huy Phú trao bằng tốt nghiệp 

cho các tân cử nhân  (Hội trường Tạ Quang Bửu - Đại Học Thăng Long - 8/2014) 




Ngôi trường đại học hiện đại bậc nhất Việt Nam

VNexpress.net - Thứ hai, 4/4/2016 | 09:40 GMT+7

Đại học Thăng Long không phải là trường top về đào tạo ở Hà Nội, nhưng hệ thống cơ sở vật chất lại là niềm mơ ước với nhiều cơ sở đào tạo khác.
Tọa lạc trên đường Nghiêm Xuân Yêm (Hà Nội), Đại học Thăng Long tuy chỉ rộng 2,3 ha, nhưng lại có khuôn viên cũng như kiến trúc hiện đại với cách thiết kế đơn giản, nhiều công năng.
Ngay từ lối vào, vườn cây sinh viên đã tạo điểm nhấn hút mắt. Nhà trường rất chú trọng đến việc mang thiên nhiên vào môi trường học tập, giúp đem lại cảm giác thoải mái.
Khu học chính là hai khối nhà, trong đó khối 7 tầng gồm 16 phòng học lớn có sức chứa 80 sinh viên/phòng, 50 phòng học nhỏ có sức chứa 40 sinh viên/phòng. Khối 9 tầng có 12 phòng học sức chứa từ 72 đến 104 sinh viên.
Đại học Thăng Long được thành lập tháng 12/1988, trụ sở mới này đi vào hoạt động từ năm 2008. Trong ảnh là phòng học 80 chỗ ở tòa nhà 7 tầng. 
Với tiêu chí trẻ trung, năng động, hướng tới sự tiện nghi và thoải mái cho sinh viên, đầu mỗi hành lang các tầng trong tòa nhà là phòng tự học diện tích gần 200 m2, mỗi phòng thiết kế khác nhau về màu sắc cũng như cách bài trí. Đây là sự khác biệt rất lớn giữa Đại học Thăng Long và các trường khác ở Hà Nội.
Sảnh chờ tầng 2 của tòa nhà trung tâm cho cảm giác như lạc vào một khu vườn hoa anh đào ở Nhật Bản. Việc tạo cảnh với không gian văn hóa đa quốc gia được trường rất chú trọng.
Phòng tự học máy tính dành cho sinh viên được bố trí ở tất cả các tầng của tòa nhà trung tâm.
Thư viện là tòa nhà 4 tầng hiện đại với nhiều kệ sách, báo, tạp chí bên cạnh hệ thống thư viện điện tử giúp việc tra cứu dễ dàng.
Phòng tập Gym dành cho sinh viên và cán bộ trường.
Hội trường Tạ Quang Bửu sử dụng màn hình 4k led hiện đại trị giá hàng tỷ đồng.
Toàn cảnh Đại học Thăng Long nhìn từ trên cao với sân bóng chuyền và sân bóng rổ.
Học tập trong ngôi trường hiện đại, thân thiện giúp sinh viên Đại học Thăng Long phát huy cao nhất khả năng sáng tạo, sự năng động, trẻ trung.

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Lớp G

Sáng chủ nhật 6/3/2016 trời đẹp mát mẻ dịu dịu tiết xuân, Thày Nguyễn Văn Quyến xuất phát sớm từ Giao Thủy - Nam định lên Trường cũ cấp 3 Xuân đỉnh ở Hà nội để gặp các đồng nghiệp và các học trò Lớp G Xuân đỉnh. Đúng 8h30 Thầy đã được anh Phức con rể lái xe ô tô đưa vào cổng trường.



Thầy Nguyễn Đức Dân đi máy bay từ TP HCM ra nhà con trai hôm qua thứ bảy 5/3, bạn Vũ Phú Tường đã đến để đón Thày lên Trường Xuân đỉnh.



Các ô tô của bạn Phú, Khôi và taxi đã đưa Thày Hàn Liên Hải, Lê Tất Tôn và Ng. Trọng Chinh (dạy Nga văn) lần lượt vô sân trường. Thầy Hoàng Mai Định ở ngoài thôn Đông xã Xuân đỉnh cũng vừa kịp đến dự hội lớp với học trò cũ.



Thày trò cùng nhau tay bắt mặt mừng tại sân trường. Tiếng hỏi thăm, tiếng chào thầy rộn rã. Cảm động, rất nhiều xúc cảm sau 50 năm thày trò lại gặp nhau: các thày ở độ tuổi U100 (Thày Chinh đã 93 tuổi) - U90 (thày Dân, thày Hải) - U80 (Thày Quyến, Tôn và Định) và học trò đã 65 - 66 tuổi trở lên !

Ngày thứ Hai 7/2/1966 (tức ngày 18 tháng Giêng năm Bính Ngọ)  chúng tôi từ các Trường phổ thông cấp 3 Hà nội tề tựu về Xuân đỉnh, Ban giám hiệu đặt cho lớp phiên hiệu 8G. Từ tháng hai năm 1966 đó đến ngày chủ nhật hôm nay năm 2016 đã nửa thế kỷ trôi qua, chúng tôi lại vinh dự được đón tiếp sáu (6) thày giáo ngày nào: Thày Nguyễn Đức Dân chủ nhiệm đầu tiên học kỳ 2 lớp 8, rồi đến thày Hàn Liên Hải chủ nhiệm lớp học kỳ 1 lớp 9, và thày Hoàng Mai Định chủ nhiệm thời gian dài cho đến khi chúng tôi tốt nghiệp cấp 3 tại Xuân đỉnh; Thày Nguyễn Trọng Chinh dạy nga văn, thày Nguyễn Văn Quyến dạy môn sinh vật và thày Lê Tất Tôn (giáo viên toán) hướng dẫn văn nghệ thể thao cho lớp (ca hát, ghi ta, đá bóng, đá cầu bơi lội, chơi xà...).





Ba mươi ba bạn đã tụ tập tại Hội trường (tầng 2 nhà BGH) để tiến hành phần đầu của chương trình: Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Lớp G từ 9h00 đến 11h30





............... (BBT còn nghĩ tiếp) ............


Cám ơn các bạn Bùi Minh Thắng, Bùi Minh Tân đã nhanh chóng đưa lên trang Facebook của mình các hình ảnh sinh động về cuộc gặp mặt vui vẻ và cảm động của Lớp G chúng ta:


















Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016

Bài phát biểu của bạn QUỲ "50 năm Lớp G"




Kính thưa Các Thầy
Kính thưa BGH Trường THPT Xuân Đỉnh
cùng các Bạn Lớp G yêu quý !

Thế là đã 50 năm kể từ một ngày của Mùa xuân năm 1966 đó, chúng ta từ khắp các trường cấp 3 của Hà Nội ở nơi sơ tán tụ hội về mảnh đất Xuân Đỉnh này để hình thành nên lớp Toán đặc biệt đầu tiên của Hà Nội.
50 năm - nửa thế kỷ đã qua, cả quãng đời học hành và làm việc của một người đã qua, nhìn lại mà lòng bồi hồi bởi mọi chuyện diễn ra vẫn còn tươi mới trong ký ức…
50 năm, kể từ quãng thời gian đầu tiên đến với nhau - thời kỳ đầy gian khổ, thiếu thốn nhưng cũng là thời tuổi trẻ sôi nổi, đầy hy vọng và lãng mạn… 3 năm sống và học cùng nhau trên mảnh đất Xuân Đỉnh chỉ là giai đoạn sơ khai, là chặng đường đầu tiên chuẩn bị hành trang cho chúng ta bước vào cuộc sống, nhưng mọi cái đã qua không vô ích bởi vì tất cả những kỷ niệm về những con người và sự việc, những niềm vui và nỗi buồn, những thành công và thất bại… đều đồng hành với nhau, tạo cho chúng ta niềm tin, sức mạnh để phấn đấu trên con đường tiếp sau, vững vàng khẳng định mình với cuộc sống, để đến hôm nay nhìn lại, tuy vẫn còn những day dứt, tiếc nuối, kể cả những điều lỡ dở, mất mát nhưng cao hơn cả vẫn là niềm tự hào với chính mình, với những người bạn của mình và một truyền thống đã được gây dựng. 
Chúng ta trân trọng những kỷ niệm của một thời đáng nhớ mà tất cả chúng ta quen gọi một cách mộc mạc là “Thưở họ G”.  
Cái tên G thuở ban đầu hội ngộ, ai cũng khoái trí vì là “Giỏi”, nhưng cũng không kém phần ấm ức vì G cũng là “Gàn”, chịu làm sao được khi G còn bị coi là “Gấu” và chẳng đáng kể chút nào vì G còn là “Ghẻ” nữa. Ngần ấy từ thôi cũng đủ thâu tóm cả cuộc đời 3 năm học của chúng ta.
Những ngày đầu học tạm để chờ chính thức được tuyển chọn vào lớp, ai cũng cố tỏ cho ra vẻ “con nhà Toán”. Nói chuyện bằng ngôn ngữ Toán, sách vở toàn con số, đến nỗi nằm mơ cũng thấy …Toán. Nhớ có lần một bạn bị thày truy cuống quá đã biện luận nhầm “trường hợp Tam giác có 2 góc tù” làm cả lớp cười ầm lên chế diễu… 
Rồi thời gian qua, chúng ta vẫn lao vào học với một niềm đam mê và khát khao tích lũy cho mình kiến thức, sự gắn kết trong tập thể cũng dần hình thành rõ nét hơn. Một bạn đã viết trong bài thơ lưu niệm:
Ta nhớ ngày đầu học toán
Căng thẳng, miệt mài óc rạn dần ra
Còn nhớ thày Dân không hỡi bạn
Canh rau cần vẫn giỏi tính “Denta”

Những nhóm nội trú được hình thành từ những ngày đầu của Lớp G đã thành tên gọi cho những kỷ niệm về tình bạn. Nhóm Ngọc-Hạnh-Hương; nhóm Lân-Tài-Tường; nhóm Khôi-Tân-Phúc, nhiều nhóm khác nữa và đặc biệt là nhóm 7 tên: Nội-Quỳ-Tuyên-Thằng-Sơn-Tuần-Phúc. Cái nhóm 7 tên đó đặc biệt vì là nhóm đông nhất và là nhóm mạnh dạn nhất trong vấn đề ăn uống thời kỳ đó (…). Chúng tôi còn nhớ mãi hình ảnh mỗi tối, 7 mái đầu lại chụm quanh 1, 2 ngọn đén dầu đặt giữa giường để học bài. Thiếu thốn đèn dầu đến nỗi có bạn trong nhóm đã nằm mơ một cách ích kỷ là mình được riêng 1 ngọn đèn dầu để học. Lạ một điều là gần 3 năm học trong ánh đèn dầu như vậy mà không ai trong nhóm bị cận thị, riêng tôi đến giờ vẫn chưa phải đeo kính. Cách thức này có lẽ phải được truyền lại cho con cháu chúng ta, vì bây giờ sao chúng nó cận thị nhiều thế !?   
Thật tự hào vì chúng ta xứng đáng với chữ G thứ nhất, bởi lẽ ngoài giỏi Toán, nhiều bạn trong lớp chúng ta còn giỏi nhiều môn khác và đã tham gia trong các kỳ thi Học sinh giỏi môn Văn, môn Sử, môn Lý, môn Tiếng Nga ..v..v và cả điền kinh nữa. Đó chính là những bước khởi đầu cho thành công trong sự nghiệp sau này của các thành viên lớp chúng ta.
Kỷ niệm gắn với cảnh vật chẳng bao giờ phai nhạt trong ký ức :
Đó là Lớp học của Lớp G chúng ta: mái gianh, tranh tre, vách đất với bờ lũy bao quanh, với đường hào từ trong lớp dẫn ra cánh đồng tới từng hầm trú ẩn chữ A thời cuộc chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ còn ác liệt.
Đó là bếp ăn của Lớp chúng ta với những bữa ăn đơn sơ, đạm bạc mà vẫn ngon lành và đầm ấm.
Đó là giếng nước trong khu bếp do chính những con người lớp chúng ta đào. Chắc các bạn còn nhớ cái ngày chúng ta vạch một vòng tròn trên nền đất khô cứng và lổn nhổn gạch đá. Để rồi ngày tiếp ngày, tay nối tay, những học sinh Lớp Toán G ngày ấy nhẫn nại đào sâu vào lòng đất. Chúng ta đào từ lúc hoàng hôn về cho đến tối khuya, hết ca này đến ca khác, đào để hy vọng tìm thấy dòng nước trong lành. Tinh thần làm việc hăng say đến nỗi các bạn gái lớp ta cũng không thể ngồi yên, đã cố xin xuống giếng đào đất trong 1 giờ, để đến nỗi quần áo còn lấm lem vừa trèo lên khỏi miệng giếng đã bị các bạn trai kêu ầm lên là “động mạch”. Trong những ngày lao động miệt mài ấy, mồ hôi của chúng ta đã đổ nhiều và cả máu từ một cái đầu bướng bỉnh đã đổ sau 1 tai nạn lao động khi đang làm việc. Tất cả đã được đền đáp bằng dòng nước trong lành, mát rượi từ mạch ngầm của giếng, thấm đượm mãi trong chúng ta những kỷ niệm long lanh của một thời…
Kỷ niệm gắn với hoạt động : nào là hoạt động thể thao, bóng đá, vui chơi … nào là hoạt động văn nghệ, những vở kịch, những đêm biểu diễn…càng làm cho chúng ta gắn bó với nhau hơn.
Rồi ngày tốt nghiệp đã đến, kết thúc đời học sinh phổ thông. Tạm biệt Xuân Đỉnh, tạm biệt Lớp Toán G, tạm biệt những ngày vui thân ái, mang trong mình đầy ắp những kỷ niệm, những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ, chúng ta lên đường tiếp tục con đường học vấn. Lại những năm tháng miệt mài học tập và rồi là cả quãng đường dài để sống, để làm việc, để cống hiến trên mọi nẻo đường, trong mọi lĩnh vực, với nhiều cương vị. Những tháng năm đó, chúng ta phải đối mặt với nhiều gian khổ còn lớn hơn, nhiều thử thách còn cam go hơn, nhiều bão tố của cuộc đời hơn, Đó mới thực sự là sự tôi luyện và trưởng thành.
Dù bạn đã trở thành những giáo sư, tiến sĩ với những công trình được thế giới khoa học ghi nhận; dù bạn là nhà quản lý tài ba hay chỉ là người giáo viên, người nhân viên bình dị, thầm lặng nhưng tất cả đều đã góp công sức của mình, góp trí tuệ của mình cho cuộc sống này, cho mọi người, cho hiện tại và cho cả tương lai… Những thành công có được của mỗi người có lẽ cũng có phần được chuẩn bị từ những hành trang được hình thành trong những tháng năm của Lớp G Xuân Đỉnh
Tất cả chúng ta đều vui mừng vì vẫn còn nguyên vẹn niềm tin Thuở họ G.
Trong ngày vui hôm nay, chúng ta tưởng nhớ đến 2 người bạn của chúng ta đã ra đi, đó là bạn Võ Quí Toàn ra đi sớm từ năm 2001 và bạn Nguyễn Khắc Sơn vừa mới ra đi hôm 20/2/2016.
Xin các thày giáo và các bạn chúng ta dành 1 phút tưởng nhớ đến 2 người bạn của Lớp G đã ra đi.
(Bạn Toàn ơi, bạn Sơn ơi. Hôm này Lớp G chúng ta tổ chức Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập. Có nhiều bạn không đến được nhưng chúng tôi vẫn còn có cơ hội để gặp các bạn đó. Riêng 2 bạn, chúng tôi không bao còn được gặp lại nữa, nhưng chúng tôi vần nghĩ và nhớ đến 2 bạn, vẫn coi 2 bạn là những thành viên sống mãi cùng Lớp G của chúng ta)      

Có được truyền thống của một tập thể là do nhiều yếu tố, trong đó yếu tố con người là quyết định. Chúng ta trân trọng nhắc đến các thày giáo chủ nhiệm của Lớp G - những người thày đã dìu dắt chúng ta để có được ngày hôm nay.

Người thày chủ nhiệm đầu tiên là thày Nguyễn Đức Dân.
Thày Dân kính mến, những ngày đầu tiên đến với lớp, Thày như đã mở mang thêm cho chúng em thấy vẻ đẹp của những con số, gieo cho chúng em niềm tin vào sức lực của chính mình và tạo dựng cho chúng em một phương pháp học có hiệu quả. Thày quan tâm tới chúng em trong mọi chuyện. Còn nhớ đã có lần Thày gọi cán sự Văn đứng trước lớp kể tên các thày cô giáo dạy Văn trong Trường Xuân Đỉnh, hay Thày gọi một bạn (không ở nội trú) chỉ và nói tên các bạn trong lớp mình…Thày không muốn chúng ta chỉ biết chúi mũi vào việc học mà tạo nên sự xa cách. Thày muốn chúng ta phải biết quan tâm, chia sẻ và đồng cảm với nhau. Chúng ta đã không phụ lòng Thày, trả lời Thày bằng những việc làm - những việc làm tốt đẹp đóng góp xây dựng Trường Xuân Đỉnh, những việc làm tình nghĩa để giữ gìn Tình bạn của Lớp G trong suốt thời gian qua.
Em xin phép được nhắc lại một điều vô cùng ý nghĩa: vào Mùa Xuân 1978, chúng ta Hội lớp Kỷ niệm lần thứ 10 ngày ra trường, Thày Dân có viết trong cuốn Sổ Lưu niệm của chúng ta “Lớp G sẽ còn gặp mặt được bao lần nữa ?” Một bạn trong chúng ta đã viết ngay phía dưới “Xin phép thày cho em trả lời : Lớp G còn gặp mặt khi thày vần là thày Dân”. Vậy là đã qua những mốc 20, 30, 40 năm và hôm nay là 50 năm gặp mặt, sẽ còn đến những kỳ tiếp theo của 60, 70 năm …Thày mãi vẫn là Thày Dân của Lớp Toán G, của chúng em !



Sang năm học lớp 9, chúng ta đón nhận người thày thứ hai đến với chúng ta: Thày Hàn Liên Hải. Thày đã mang một phong cách dạy thật sự là dạy Toán, giúp cho chúng em hiểu rằng để đi đến kết quả của 1 bài toán hay của bất kể công việc gì cũng phải biết định hướng, tìm tòi suy nghĩ và giải quyết như thế nào. Phải nói rằng thời kỳ đó, nhiều bạn trong chúng em học toán với một sự tập trung cao độ, căng thẳng và lo sợ. Không biết vì sợ những bài toán khó hay vì sợ sự nghiêm khắc và yêu cầu cao của Thày. Nhưng cũng chính những ngày học đó đã giúp cho chúng em quen với cái sợ trước những bài tập toán, để mà biết cách tìm ra cách giải một cách hoàn hảo nhất. Nói như một số bạn nâng quan điểm lên là Thày đã tạo cho chúng ta quen và tìm cách vượt qua những cái sợ trước những khó khăn của cuộc đời.
Chỉ tiếc là thời gian Thày dạy lớp chúng em không được lâu. Song dù chỉ 1 học kỳ, nhưng chúng em vẫn vô cùng cảm ơn Thày, bởi vì đúng là Thày đã dạy cho chúng em dám đối mặt trước những khó khăn không chỉ của những bài toán khó…

Chúng ta tiếp tục năm học lớp 9 và năm cuối đời học sinh phổ thông với Thày Hoàng Mai Định. Chúng em vô cùng biết ơn Thày vì sự chăm sóc tận tình của Thày với chúng em, vì tấm lòng thương yêu, tin cậy chúng em, vì sự gương mẫu của Thày trong cuộc sống. Hình ảnh của Thày cặm cụi làm việc bên ngọn đèn con trong căn phòng nhỏ trong đêm khuya vắng, tưởng như chìm lẫn trong bóng đêm, nhưng với chúng em nó sáng lung linh và đậm mãi trong lòng, để sưởi ấm trong chúng em ngọn lửa của Tình người, của lòng say mê, của ý thức trách nhiệm và nghị lực sống trong những ngày sau đó.     
Bài thơ nhỏ Thày chép tặng trong 1 cuốn Sổ Lưu niệm trước ngày chúng em ra trường đã trở thành một lời mong muốn thiết tha, một nỗi niềm tâm sự đầy thương mến của một người anh lớn nhắc nhủ, cầu chúc cho chúng em trước lúc lên đường. Đã có lần Thày như muốn làm thêm, muốn thay đổi ý tứ của Bài thơ, song đối với chúng em Bài thơ nguyên bản năm ấy vẫn còn nguyên giá trị. Xin phép Thày được đọc lại Bài thơ _(…)

ĐÊM THÁNG NĂM
                                       Hoàng Mai Định


Đừng gấp lại
                em ơi 
                                         trang vở

                       Hãy cứ để nguyên
                                                            như khi em đang còn học dở
                                                                     một bài dài 
                                                                                           chưa hết

Để ngày mai
                       Cuộc sống sẽ thay anh
                                                   nối tiếp những lời
                   Và bão lửa sinh sôi
                                 sẽ viết thêm 
                                                                 nhiều trang sách mới
                    Rồi sẽ giảng cho em nghe
                                những bài thơ
                                                 ca ngợi
                                                                                              cuộc đời.                       
                                                                                    (5-1967)



Chúng em xin chân thành biết ơn các Thày đã đem đến cho chúng em những điều cần thiết cho cuộc đời mình. Chúng em biết ơn cả các thày cô giáo dạy tại Trường Xuân Đỉnh thời kỳ đó, dù có dạy chúng em hay không, nhưng đã giúp đỡ chúng em, mong muốn cho chúng em những điều tốt đẹp. Đó là thày Tôn, thày Mai cô Vân (dạy Toán); thày Tiến, cô Hợi, thày Vinh (dạy Văn); thày Quyến, cô Phong (dạy Sinh); thày Tạo (dạy Hóa); thày Thân (dạy Lý); thày Đạt, thày Kính (dạy Sử); cô Hiên (dạy Địa); thày Chinh, cô Lâm (dạy Tiếng Nga); thày Thu (dạy Thể dục), thày Triệu Hải (dạy Lý - Bí thư Đoàn trường)… Nhiều thày cô đã qua nhiều năm chúng em không gặp lại, nhiều thày cô đã không còn nữa…. Hôm nay, chúng em, một lần nữa xin gửi lời biết ơn chân thành tới các thày cô.
Xin cảm ơn mảnh đất Xuân Đỉnh này, cảm ơn mái trường Xuân Đỉnh thân yêu - nơi đã nuôi dưỡng và giúp cho chúng tôi trưởng thành. Biết bao thế hệ thày cô đã góp phần làm nên truyền thống đáng tự hào của Trường Xuân Đỉnh. Và hôm nay, thế hệ các thày cô mới trẻ trung, năng động vẫn đang tiếp nối một cách thành công truyền thống đó. Mãi mãi chúng ta vẫn có quyền tự hào vì chúng ta là những học sinh của Lớp Toán G - 1 lớp học của Trường Xuân Đỉnh.

Được phép của các bạn, tôi đã nói quá dài về chuyện của Lớp G chúng ta, thế mà cảm thấy vẫn còn quá ít. Xin dành cho các bạn tiếp tục, giờ chỉ xin ít phút có một chút của riêng mình. Tôi muốn nhắc lại vào thời điểm cuối Hè 1968, khi mà các bạn Lớp G đang lần lượt lên đường, tôi đã một mình trở lại Xuân Đỉnh vào một buổi tối thăm lại lớp học, bếp ăn, giếng nước, đi trên con đường quen thuộc năm xưa và ghi lại cảm xúc của mình trong tùy bút “Một tối về thăm Xuân Đỉnh”. Hôm nay tôi muốn mượn đoạn kết của tùy bút ấy để kết thúc bài phát biểu và thêm vào phần kết của đoạn kết đó cho đúng với những gì đang diễn ra của hiện tại.          
Trời khuya êm ả dịu dàng, một ngày đang trôi qua những giây phút cuối cùng của nó. Thời gian tưởng chừng như lắng đọng nhưng thực ra vẫn đang hối hả, cuồn cuộn trôi đi. Chân trời xa xa mờ mờ trong tấng mây, phía đó là bình minh nhưng mây dày lắm, có lẽ lại một cơn mưa nữa sắp đến. Trời sang thu như trút lại hơi hướng của mùa hè trong những trận mưa ào ạt cuối cùng. Ừ, cứ mưa đi, mưa rồi để sớm mai bình minh dậy rạng rỡ và trong trẻo hơn…
Và đoạn kết tiếp sau cùng
Trong một ngày qua, kể từ lúc bình minh dậy, chúng ta mang những khát vọng và niềm tin đó, từ những bước chập chững đầu tiên đã vững vàng đi tiếp, bất kể cho trời lúc nắng, lúc mưa, đem những điều hữu ích đến cho cuộc sống này. Lúc này, trời đã về chiều, hoàng hôn đã bắt đầu buông tím, nhưng vẫn nguyên vẹn niềm tin đó, chúng ta đến với buổi tối hôm nay để sống vui, sồng khỏe và vẫn còn có ích cho đời.

 Xin chân thành chúc sức khỏe và mọi điều tốt đẹp đến các thày giáo và các bạn.

 Xin trân trọng cảm ơn. 


Phạm Hữu Quỳ  
Trưởng BTC "Lễ hội 50 năm Lớp G"
(1/3 - 6/3/2016)