Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa - Văn nghệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn hóa - Văn nghệ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Chém gió (Truyện ngắn: Đình Tài)







CHÉM GIÓ
                                                     
Nguyễn Đình Tài

- Tôi đố các cụ dân nước nào sống lâu nhất?

- Ôi dào, nước Nhật, ai chả biết.

- Cả dân Bắc Âu nữa, hội ấy toàn sống ngoài tám mươi.

- Thế các cụ có biết tại sao con người  thường chỉ sống  đến ngưỡng tám mươi không?

- Tại trời!




- Chuẩn! Tại trời cả thôi. Chuyện là thế này, các cụ chịu khó nghe một tí nhé. Khi tạo ra thế giới và muôn vật, lúc đầu Chúa Trời nặn ra con Trâu và bảo “Trâu,  mi xuống hạ giới cày, bừa, làm lụng nuôi sống con Người. Ta cho mi sống 50 tuổi!”, nghe thế, Trâu đáp “Bẩm Thượng đế, xuống đấy sống lao lực như thế, con chỉ xin sống 20 năm, trả lại Ngài 30 năm.” “Thôi được, Ta đồng ý”. Vậy là từ đó Trâu thường sống đến 20 tuổi rồi già chết hoặc người thịt chết. Tiếp theo, Chúa Trời nặn con Chó và bảo “Chó, mi xuống hạ giới ăn cơm thừa, canh cặn, trông nhà, giữ cửa cho Người. Ta cho mi sống 20 tuổi”. Chó đáp “Bẩm Chúa Trời, làm cái việc khổ sở, hèn hạ ấy cũng chẳng sung sướng gì, con chỉ xin 10 năm sống, trả lại Ngài 10 năm”. “OK, Ta chuẩn y.” Tiếp đó, Chúa Trời nặn con Khỉ. “Khỉ này, ngươi xuống hạ giới chuyên nhảy nhót,  hầu hạ, mua vui cho Người, Ta cho ngươi sống 40 năm”. Ngẫm nghĩ một lúc, khỉ bẩm “Mua vui lâu cũng chẳng hay hớm gì, cực nhọc lắm, con chỉ xin Chúa Trời 20 năm thôi, còn 20 năm con trả.”. “All right, vậy thì đừng có tiếc”. Cuối cùng, Chúa Trời nặn ra con Người, một sinh vật cực đẹp và bảo “Này Người, ngươi sẽ làm bá chủ hạ giới, ăn, chơi, sung sướng, không phải làm gì cả, Ta cho ngươi sống 20 tuổi.” Nghe thế, Người chồm lên “Ấy, ấy, không được, sao lại chỉ có 20 năm?”. “Thế ngươi muốn thế nào!?”. “Bẩm Chúa Trời, đơn giản là thế này thôi: Ngài cho con xin 30 năm của thằng Trâu, 10 năm của thằng Chó và 20 năm của thằng Khỉ đã trả lại Ngài, cộng với 20 năm của con, vị chi là 80 năm được chứ!”. Chần chừ một lúc, Chúa Trời đáp “OK, nhưng sau này sướng, khổ đừng gọi Ta!”. 




- Chuyện có thế thôi à? Hoang đường!

- Lão này nghe mà không hiểu ẩn ý à? Nghe đây, sống 80 năm, nhưng chỉ có 20 năm đầu mới thật là người: sung sướng,  vui chơi, nhảy múa, không phải lo lắng gì; 30 năm lấy của con trâu là 30 năm khốn khổ “đi cày” trả nợ, hùng hục làm như trâu; 10 năm tiếp lấy của con Chó, khi đã về già, ăn cơm thừa canh cặn của lũ con, trông nhà, giữ cửa cho chúng nó đi làm đi chơi, nhục như chó; 20 năm cuối đời, lấy phần của con Khỉ, thì là lúc làm hề, làm trò khỉ, mua vui, giỗ dành cháu nội, cháu ngoại “măm măm”. Cho nên, có   sống được 80 năm thì chỉ có 20 năm đầu mới thật là người thôi, còn 60 năm sau là đời con vật.

- Tóm lại, chúng mình đang ở giai đoạn khỉ đột.

- Khỉ không đuôi mới đúng.

- Không đuôi là thế nào!? Con đực vẫn còn tý đuôi vắt vẻo phía trước.




- Thế các cụ có biết tại sao đàn bà thọ  hơn đàn ông không?

- Vì các bố  phá đời, ăn uống, chơi bời vô độ, đến vua chúa sướng thế mà chẳng mấy vị thọ được đến thất thập nữa là. Còn các bà thì biết kiềm chế, lo cho sức khỏe hơn, nên thọ  hơn.

- Cũng chỉ đúng một phần. Các cụ có biết tại sao rùa, rắn sống lâu không? Vì chúng nó lâu lâu lột xác, thay máu. Đàn bà cũng thế lâu lâu đẻ một đứa con, thay máu, thậm chí thay máu hàng tháng, nên sống lâu hơn cánh ta.

- Nghe cũng có lý, nhưng tôi biết một nguyên nhân khác.

- Là gì?

- Đàn bà sống lâu hơn nhờ có máu ghen! Họ lo chết trước thì các đức ông chồng “xổng chuồng”, đi léng phéng, nên tìm mọi cách sống dai hơn để giám sát.

- Cụ nói thế nào ấy, khối bà chồng chết rồi mà vẫn ghen. Có bà, mấy năm đầu giỗ chồng, mua cả núi vàng mã, nào tiền đồng, tiền đô, vàng, biệt thự, xe con,  máy tính, TV, điều hòa, tủ lạnh, mobile phone,…, sau có người nhắc bà mua nhiều thế, ở dưới ấy, ông ta đem cho gái, cặp bồ thì khốn.

- Vậy nên, bây giờ bà ấy  chỉ cúng chay ông nhà, không gửi gì xuống, cho ông ấy hết đường chứ gì!?

- Tôi nghiệp cho các bọ già. Tôi có ông bạn, có lần cùng bà lão và thằng cháu nội 15 tuổi đi nghỉ mát, phơi nắng ngoài bãi biển. Mỗi lần có một em Bikini đi ngang, cả thằng bé và ông già mắt sáng lên, ngoái cổ ngó theo. Bà già ngoảnh sang ông lão nói “Ông thấy không, thằng cháu chúng mình đã trưởng thành, ra dáng đàn ông rồi đấy!”. “Ừ, đúng”. Ông già tán thưởng. “Ừ ừ đúng đúng cái gì! Già khú đế rồi mà như thằng nhãi ranh, thấy gái cứ nhấp nha nhấp nhổm, rõ ghét!”. “Khổ tôi chưa, đã phải ăn kiêng rồi mà đến xem thực đơn cũng bị cấm” Ông lão làu bàu.




- Hai cụ ấy còn cặp kè được với cháu con còn là may, nhiều cụ cô đơn, dặt dẹo còn phải vào trại dưỡng lão mới khổ.

- Cụ nhắc đến trại dưỡng lão làm tôi nhớ đến chuyện ở một nhà dưỡng lão nọ, có hai bà lão ở cùng phòng với nhau. Một lần, sau bữa ăn tối, một bà bảo bà kia “Hôm nay đừng chốt cửa, tôi đi dạo với ông lão phòng bên đến trước 10 giờ đêm tôi về nhé.” Vậy mà, mới đi chưa được một giờ đồng hồ, bà ta đã trở về với vẻ mặt bực  tức và nói “Tôi vừa tát cho lão mấy cái”. “Sao thế?” - Bà bạn hỏi, - “Lão ấy chạy làng à, hay sàm sỡ bà quá giới hạn?”. “Đâu có, chuyện là, ngồi ghế đá được 10 phút, thấy mắt lão nhắm tịt, mồm há hốc, nước dãi chảy ròng ròng, đầu gật gật. Tôi sợ lão bị hôn mê nên tát vào má mấy cái cho tỉnh lại. Hóa ra, ngồi cạnh người yêu mà lão ngủ gật, chán chưa.”

- Buồn cười nhỉ, đúng là tình yêu “thời răng rụng”.

- Chưa hết, tỉnh ngủ, lão rút trong túi ra một cái nhẫn inox, quỳ trước mặt tôi và lắp bắp “Anh cầu xin em hai điều.” “Được ông nói đi!”. “Một là, xin em hãy là vợ anh, em hãy đưa ngón tay cho anh lồng chiếc nhẫn thời chiến trường vào”. “Ông nói nốt điều thứ hai đi!” – Tôi đã bắt đầu điên tiết. “Điều thứ hai là xin em hãy đỡ anh đứng dậy”. ” Đấy, bà bảo có chán đời không!?”




- Tội nghiệp bố già si tình, chẳng bù, tôi có ông bạn đại gia, bảy mươi tuổi, vẫn phong độ, vừa kiếm được một baby trẻ măng, xinh như mộng.

- Chắc cụ ấy phải lừa, nói với hot girl là mình U 50 nhỉ?

- Ngược lại thì có, lão ấy khai tăng, nói ngoài 80 nó mới chịu lấy đấy!

- Này, chém thế đủ rồi các cụ! Bây giờ, cụ nào rỗi ta vào bệnh viện thăm lão ga lăng Bùi Đại Cấn đi!

- Lão làm sao mà phải nằm viện? Mới tuần trước còn đi dancing với các em tuổi “xồn xồn” ở Câu lạc bộ ACCC  (Ăn Chơi Chờ Chết) cơ mà?

- Đấy là chuyện tuần trước. Mới cách đây ba hôm, nhân đón bà vợ yêu đi thăm mẹ ở Sài Gòn về và mừng sinh nhật bả luôn, lão chuẩn bị một mâm thịnh soạn, có cả bánh ga tô, rượu vang và một bó hoa Phong Lan thơm ngát. Vợ chưa về, bỗng bà bạn đồng niên phổ thông, góa chồng  ghé thăm. Hai người đang vui vẻ trò chuyện thì “Sư tử” xuất hiện. “Á, à, ghê chưa, tưởng bà này chậm máy bay nên tranh thủ đưa gái về nhà à? Lại còn hoa, rượu, ga tô nữa!”. “Ấy chết, ấy chết, không phải thế, anh  làm mâm này đón em về và mừng sinh nhật em nữa” – Ông Đại Cấn cuống lên. “Sinh nhật tôi ngày này tháng sau cơ mà, ông đừng có bịp tôi!”. “Ôi, thế thì anh nhầm. Đây là chị bạn phổ thông của anh tình cờ đến chơi thôi mà!”. Mới nói đến đấy, thì bộp, bộp, bà vợ lao vào tát, đấm tới tấp ông chồng đáng thương. Và hậu quả là đồng chí gãy  3 cái răng, đầu vỡ mảng lớn vì đập vào cạnh bàn.




- May mà “bộ âm tích” còn nguyên nhỉ. Ghen như bà ấy ăn thua gì, bà nhà tôi có lần năm mơ thấy tôi đang dạy bơi cho một em chân dài, thế là giận tôi hơn một tuần, thế có điên không!

- Thôi chém gió thế đủ rồi, ta đi thăm đồng chí “thương binh” quả cảm Bùi Đại Cấn đi các cụ!


Đình Tài – Lớp G Xuân Đỉnh - 8/2017




Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

VẠN VẬT KẾT NỐI (sáng tác Đình Tài)

BBT--- Blog "Xuandinh10G"- Cuối năm con Khỉ sắp Tết Gà, ông bạn già Chí Phèo làng Đặng bỗng dưng đột quỵ, may mắn đàn em kịp thời đánh xe con lên khu công nghiệp lò gạch đưa lão về cấp cứu Khoa Nội Thần kinh A9  Bệnh viện Kinh Đô 333. Lũ bạn già thời bơi ao đánh đáo bàn tán lý do, nào là lão Chí đắm đuối Thị Nở, hay là say mê lướt mạng, có lẽ do mê mải nghiền... chủ nghĩa Mờ Lờ Tờ Bờ vân vân và vân vân. Đang bí thì lão Tẻo bảo "tớ biết rồi, tại XXYY..." và thì thầm vào tai các lão A, Bờ, Nờ, Pờ, Tờ... Tai vách mạch dừng, nhà văn trẻ U7 Đình Tài nghe được, về trăn trở suy tư cả đêm nhân dịp bà xã đi du lịch Thung Nai với các bà bạn thời cắn chấy, viết ra truyện ngắn "Kết Nối Vạn Vật" gửi gắm tình cảm CCCP (các chú cứ phá / các cụ cứ phán) của Câu lạc bộ Chém Gió Thứ Sáu:



VẠN VẬT KẾT NỐI
           
                        Nguyễn Đình Tài

Cuộc vui quanh bàn nhậu của các thành viên Câu lạc bộ “chém gió” ACCC (ĂN CHƠI CHỜ CHẾT /Ăn chơi các cụ) sôi lên sùng sục sau câu chuyện của ông Mai. Ông Mai kể rằng năm ngoái có ông bạn đồng niên bị đột quị vì không cắt bao qui đầu ! (sau đây gọi tắt là “Bao”)
- Ông nói vô lý chết đi được, - Bà Hường ngồi cạnh lên tiếng, - bao thì có liên quan gì đến tim mà bị đột quị.


- Ấy là phụ nữ nên chẳng hiểu gì cả, tớ không chấp. Bao không mở thì nhất định là bị ách tắc, mà ách tắc lâu quá thì đột quị chứ sao. – Ông Mai cao giọng, ngửa cổ tợp hết ly rượu Ba kích tím Quảng ninh chính gốc.

( Chị Hường nhậu với anh Mai / Ba chai chưa cạn không ai được về...)

- Ồ, thế nhưng tôi biết một ông nọ hẹp bao mà có đến 3 đứa con đấy. – Ông Lương Đức góp chuyện.
- Thật á?! Bốc phét ! – Bà Hường trợn tròn mắt.
- Thôi thôi, con xin bố, làm gì có chuyện lạ ấy. – Ông Phạm xua tay, - chắc ba đứa con ấy là của hàng xóm rồi.
- Thật mà, trông 3 đứa ấy giống bố nó như đúc, - Ông Lương Đức cãi.
- Nếu thế thì “Mặt mũi giống cha ngã ba giống mẹ” chứ gì. – Ông Bùi nói kháy.
- Sao lão biết cả 3 đứa ấy là con gái? – Ông Lương Đức ngạc nhiên.


- Có thế mà không biết. – Mít tơ Bùi nhăn trán tỏ vẻ uyên bác. (1) – Sim-bờn là “quân đoàn Y” (2), cánh quân có nhiệm vụ tiến nhanh chọc thủng phòng tuyến để tạo nên hotboy bị bao chặn đứng. Một số chiến sĩ vượt qua được thì đã oải nên đi bộ lừ đừ, số khác thì sứt đầu, mẻ trán, đứt đuôi nên không tên nào còn sức vượt qua phòng tuyến. Còn “quân đoàn X”, cánh quân có nhiệm vụ tạo nên hotgirl, thì tình trạng không khá hơn, nhưng hội này sức dẻo dai hơn, cho dù chạy chậm hơn. Và kết quả là 1 chiến sĩ quân đoàn X vượt phòng tuyến! Nhưng tôi cũng đồng ý với bà Hường, hai chuyện chẳng có gì liên quan với nhau.
- Để tôi kể cho các vị nghe câu chuyện bọ chét của cháu tôi. – Ông Vũ tham chiến.
- Kể đi xem nào! Chắc chuyện về bao của bọ chét à? – Cụ Bùi tủm tỉm.


- Bố này, chỉ được cái trí tưởng tượng quá đà. Chuyện là thế này, - Lão Vũ bốc một nắm lạc rang đưa vào mồm, rồi vừa nhai vừa kể, - tại giờ kiểm tra tập làm văn lớp 3, cô giáo ra đề học sinh tả con chó của nhà con. Trong lúc cả lớp lúi húi lia bút, cô giáo bước đến chỗ thằng cháu ngoại tôi ở nhà gọi là Bíp thấy nó viết “Nhà con nuôi một con chó xồm. Con chó này nhiều lông và rất bẩn, nên trên người nó có rất nhiều bọ chét. Con bọ chét nhỏ li ti như hạt vừng, nó có 6 chân, có thân dẹt, không có cánh, nhưng có cái ngòi rất sắc dùng để hút máu…”. “Hùng Anh, riêng con không phải tả chó nữa, con tả cho cô con mèo!”. Thằng Bíp “vâng ạ”, còn cô bước tiếp đến bàn sau. Nó viết “Nhà con có nuôi một con mèo mướp gầy nhom. Con mèo này lại chơi thân với con chó xồm nên nó bị lây bọ chét từ chó xồm.  Con bọ chét nhỏ li ti như hạt vừng, nó có 6 chân, có thân dẹt, không có cánh, nhưng có cái ngòi rất sắc dùng để hút máu…”. Cô quay lại “Sao thế này, ông tướng, thôi ông tả con cá chép cho tôi nhờ!” (Lần này thì hết đường bọ chét, cô nghĩ). Bíp hí hoáy viết  “Hôm qua mẹ  con đi chợ mua về một con cá chép đen to đùng. Con cá này có rất nhiều vẩy, giá như nó sống trên bờ thì mỗi vẩy sẽ là một cái lông, mà có nhiều lông thì thế nào cũng có bọ chét. Con bọ chét nhỏ li ti như hạt vừng, nó có 6 chân, có thân dẹt, không có cánh, nhưng có cái ngòi rất sắc dùng để hút máu…”.
          Cả hội nhậu phì cười.


          - Cười thì các vị cứ cười cho nở phổi, ngon miệng, nhưng chuyện tếu này mang một triết lý cuộc đời là “Vạn vật kết nối”. - Lão Vũ chốt lại và quay sang lão Nguyễn, -   Ông là người đi lắm, hiểu rộng, biết tuốt, ông thấy có đúng không?
          - Không chỉ đúng, mà quá đúng! – Ông Nguyễn lên tiếng. – Tôi sẽ chứng minh cho các vị biết, cuộc nhậu của hội mình đây sẽ tác động đến nước Mỹ!
          - Thôi xin cụ, cụ say rồi, đừng ba hoa nữa! – Bà Hường cắt lời.
          - Say là say thế nào, tửu lượng thằng này vô biên, chấp cả hội! – Ông Nguyễn tự ái.
          - Cứ để cha ấy nói, người say nói mới hay. – Cả hội khích lệ.


          - Này nhá,  với cuộc nhậu này, nhà hàng sẽ tăng thu nhập vài triệu đồng. Thấy đông khách, ông chủ nhà hàng sẽ tuyển thêm nhân viên chạy bàn. Vậy là, cô Đào tơ mơ nào đó đang định ngày mai đi bán thân vì có mẹ già nằm ốm lết bết, nay được tuyển vào làm. Có tiền, cứu được mẹ, cứu được mình, xã hội thêm một công dân lương thiện. Rồi một gã thanh niên, tạm gọi tên là Đô, tốt nghiệp khoa nấu ăn Đại học Du lịch, đã hơn một năm nay thất nghiệp, túi rỗng, đói mềm người, đang chuẩn bị ngày mai cùng mấy đứa bạn đi cướp ngân hàng, thì được ông chủ gọi đến cho làm chân đầu bếp. Thế là cu cậu có măm-ly (3). Ba tháng sau, chàng ta cưới cô Đào sau cú sét ái tình ở nhà hàng. Sau mấy năm làm ăn chăm chỉ, sinh con đẻ cái, tích cóp, nhờ có tay nghề cao, hai vợ chồng mở nhà hàng riêng, rồi mua sắm ô tô, biệt thự, mở chuỗi nhà hàng lớn với thương hiệu “Đào & Đô”. Sau một thời gian, ẩm thực thương hiệu Đào&Đô lan rộng sang Mỹ, đánh bật McDonald. – Ông Nguyễn ngừng giọng, mắt trái nháy nháy, cười nhe hàm răng vắng một chiếc.


- Ông đạo chuyện “Cô gái vắt sữa” của La Phông tiên sinh chứ gì!? (4). Cô nàng mơ bán được sữa, rồi mua nhiều trứng về ấp, rồi trứng sẽ nở ra một đàn gà lớn, rồi nhảy cẫng lên làm đổ hết sữa.  – Bà Hường bắt mẽ.
- Đạo một tý cũng được, tôi ủng hộ cha Nguyễn, - Ông Phan lên tiếng, - vấn đề là cú hích. Hàng tỷ số phận, hàng tỷ cuộc đời, nhiều khi chỉ cần một cú hích nhỏ làm thay đổi tất cả. Bạn ông Mai đột quỵ vì không cắt bao nghe cũng có lý. Đúng là vạn vật kết nối!  Thôi, Nâu-tây-bờn! (5)
- Thôi, thôi, muộn rồi, giải tán thôi các vị, ông nào chưa cắt bao thì về xử lý ngay đi. Nhà hàng đâu, cho thanh toán! – Ông Nguyễn nhổm người, ngoái đầu nhìn về phía quầy lễ tân.


- Lần sau bố nói “tính tiền” như dân Nam bộ, đừng nói “thanh toán”, nghe ghê bỏ mẹ. – Mít tơ Bùi ngửa cổ uống nốt vại bia rồi đứng dậy.
Thôi, thứ sáu tuần sau lại gặp nhau nhé các cụ, gút-bai đời đẹp như con nai!!! (6)
--------------------------------
(1)- Mr.                  (4) La Fontaine (nhà thơ/văn ngụ ngôn Pháp)
(2)- Simple             (5) No table! (= Miễn bàn !)

(3)- Money             (6) Goodbye


Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016

May mà kịp bôi trơn (truyện hài - Đình Tài)

MAY MÀ KỊP BÔI TRƠN





Đường vào trung tâm thành phố tắc khủng khiếp. Có ba chục cây số mà đi xe máy từ sáng sớm mà mãi đến 10 giờ mới tới Sở Công thương. Tiếp tôi là một thanh niên  có đôi mắt hiếng và khuôn mặt lưỡi cày.
- Ông cần gì? – Công chức hỏi.
- À, bác đến xin Chứng nhận an toàn thực phẩm cho cá Tra. – Tôi vội đáp.
- Ở đây, nơi công sở, không bác cháu gì nhá. Thế cá “Cha” ông  nuôi hay của ai? Có biên bản kiểm tra cá và điều kiện nuôi cá chưa? – Thanh niên lên giọng.
- Dạ, tôi nuôi ạ. Nói đúng hơn là lúc đầu tôi nuôi nó, rồi đoạn sau nó lại nuôi tôi. Mà là cá Tra chứ không phải Cha, chờ nặng chứ không phải chờ nhẹ, anh ạ. Biên bản, giấy tờ đầy đủ cả. – Tôi nhũn giọng.



- Biết rồi, chờ nặng, chờ lâu, chờ đấy! Đáng ra phải gọi là “cha” mới đúng vì bây giờ nó nuôi ông. Mà hôm nay không cấp giấy được ông nhé, cơ quan bận.
- Nhưng cách đây bốn hôm, sáng thứ hai, một chị tóc đỏ, môi đỏ, móng đỏ ngồi chỗ anh bảo tôi cả cơ quan bận đi ăn hỏi, đến hôm khác. Mà làm sao lại cả cơ quan cùng đi ăn hỏi anh nhỉ? – Tôi nhăn nhó.
- Là vì, trong Sở này, ai cũng có họ gần với chú rể cả! Bố cậu ta là Giám đốc sở. – Công chức đáp, mắt nhìn phía cửa sổ (mà cũng có thể đang nhìn tôi vì mắt cậu ta lác).
- Sáng hôm kia, thứ tư, tôi đến trước 10 giờ, mà trước cửa phòng đã treo biển “Hôm nay không tiếp khách, cả cơ quan đi ăn cưới”. Sao lại phải cả cơ quan ăn cưới hả anh? – Tôi khó chịu.
- Ông này hỏi buồn cười nhỉ! Đã bảo cả cơ quan đều họ hàng với Giám đốc thì ai dám không đi dự cưới chứ! Mà không chỉ riêng Sở này đâu, hễ có đám cưới công chức là tất cả các sở, ban, ngành trong tỉnh đều đóng cửa đi dự tuốt! Tục lệ lâu nay vẫn thế rồi mà còn tra hỏi lằng nhằng. -   Cậu ta khó chịu, mặt lưỡi cày bắt đầu ửng màu đỏ.
- Thế hôm nay, thứ sáu cuối tuần rồi, cưới xin đã xong chưa mà cơ quan vẫn bận? – Tôi bắt đầu điên tiết.



- Chốc nữa cả Sở phải đi đám ma bố đẻ Giám đốc. Cấm có đứa nào được vắng, ông hiểu chưa? Mười ngày nữa mời ông quay lại!
- Ra là đám cưới chạy tang! Mà sao lại làm đám ma đến 10 ngày hả ông con giời!? – Tôi gào lên.
- Vậy tôi nói cho ông nghe nhá: thứ hai tới là cụ mất được 7 ngày, phải cúng cầu siêu cả ngày. Từ thứ ba đến hết chủ nhật tuần tới chú rể và cô dâu sẽ đi nước ngoài hưởng tuần trăng mật. – Giọng công chức dịu lại vì thấy mắt tôi bắt đầu xung huyết.
- Hai vị ấy đi trăng mật thì liên quan gì đến Giấy chứng nhận mà phải chờ, hả giời? – Tôi cáu.
Vừa lúc ấy, một chị mập, trắng có đôi môi dày đỏ chót, từ phòng bên đẩy cửa bước vào.
- Thôi, Hách, chị nghe thấy cả rồi, để chị làm việc với bác đây. Em đi pha ấm trà ngon mời bác nhé. – Nói rồi chị ta quay sang tôi, đon đả. – Thưa bác, cháu tên là Lại Thu Ngân, cháu là trưởng Phòng Hành chính của Sở. Trước hết, cháu xin lỗi bác vì thái độ không đúng mực của cậu nhân viên vừa rồi. Để cháu giải thích bác rõ tại sao phải chờ tiếp 10 ngày. Đó là vì chú rể, con trai Thủ trưởng của cháu, là Giám đốc Trung tâm Chất lượng Nông lâm sản và Thủy sản. Cậu ấy là người có quyền ký vào Giấy chứng nhận an toàn thực phẩm thủy sản của bác.



- Chờ thêm 10 ngày nữa là các vị làm khó cho tôi quá. Không xuất khẩu được cá, tôi lại phải bổ sung bao nhiêu là thức ăn, rồi cá to quá cỡ, tốn chỗ, lỡ lứa khác. – Tôi phân trần, thần kinh đã dịu lại.
- Ai cũng có cái khó, nỗi khổ riêng bác ạ. Như cháu đây, sinh cháu bé mới được hơn 6 tháng đã phải đi làm, sữa đã ít lại còn tắc nên phải mua sữa ngoài, cháu cũng phải bổ sung, mà có phải ít tiền đâu. – Chị Trưởng phòng động viên tôi.
Con người ta thật lạ, nhiều người rất thông minh, nhưng lúc cần lóe sáng thì lại tậm tịt, ngược lại, có người học ít, suốt đời tăm tối thế mà có lúc lại lóe sáng đúng chỗ. Tôi thuộc loại thứ hai. Chữ “Tiền” trong câu nói của chị ta làm óc tôi lóe sáng.
- Phụ nữ đúng là khổ thật, vừa mang nặng lại vừa đẻ đau, mà rồi con lại mang họ chồng. Đấy là lỗi tạo hóa. Cho nên, có một ngày, họ kéo nhau lên thiên đình kiện Chúa trời. Họ đòi sự công bằng: vợ đẻ  - chồng đau! Chúa trời nghe có lý, bèn trả lời OK. Thế là từ đó công bằng được thiết lập. Nhưng một thời gian sau, lại chính những người phụ nữ đó lên xin Chúa trời cho quay lại cơ chế cũ: vừa đẻ vừa đau. Chúa trời hỏi lý do, họ nói thật là phiền toái khó xử và “lộ thiên cơ” khi vợ đẻ, chồng không đau mà ông hàng xóm đau. – Tôi kể câu chuyện vui, liếc thấy mấy công chức trẻ ngồi bàn bên đang chơi game trên máy tính phì cười.
- Hay, hay, bác vui tính thật! – Chị Trưởng phòng cười tít, - Thôi thì mình chịu đau một vài lần trong đời cũng được, nhưng đã đẻ đau rồi lại cho con bú hàng năm trời khổ thế mà các ông ấy vẫn cứ nhởn nhơ, chẳng có trách nhiệm gì.
Được đà, tôi thao thao:  
- Đấy cũng là lỗi tạo hóa. Bởi vậy, lần khác, chị em lại kéo nhau lên kiện Chúa trời, họ đề nghị: mẹ đẻ còn bố cho con bú. Chúa trời OK, và chuyển đôi vú của phụ nữ đặt vào ngực đàn ông (trước đó đàn ông không có ti đâu nhá). Một thời gian sau, lại chính các mẹ lên xin chúa trời cho quay lại như cũ: mẹ vừa đẻ vừa cho con bú. Trời hỏi tại sao, các bà nói vì các ông ấy ham vui, hay quên, để con đói, khóc rả rich suốt ngày, không chịu được. Thế là Chúa trời cho chuyển lại đôi vú từ các ông trả lại các bà. Chuyện này dẫn đến 3 hệ lụy…



Lần này thì mấy công chức trẻ, cả nam, cả nữ đồng loạt ngoảnh mặt về phía tôi, dỏng tai lên nghe.
- Hệ lụy thứ nhất là trên ngực đàn ông có dấu vết 2 núm ti, từ khi sinh ra cho đến chết chẳng hề dùng để làm gì. Hệ lụy thứ hai là cứ hễ thấy đàn bà hở ti ra là các ông có xu hướng  thò tay ra đòi. Còn hệ lụy thứ ba là từ đó trở đi, để các ông khỏi “lăn tăn, tiếc rẻ”, phụ nữ họ phải che ngực khi đi ra đường. – Tôi kết thúc câu chuyện trong trận cười của cả phòng.
- Tôi kể  tiếu lâm vui thế thôi, không có ý gì đâu. Thế chồng chị công tác ở đâu?
 - Chồng cháu là Phó giám đốc sở này, anh ấy là em trai Giám đốc.
- Ồ thế à! Thế còn cậu Hách?
- À, cậu ấy là em vợ Giám đốc.
Tôi rút 2 tờ 500 nghìn từ túi quần sau ra, đặt nhanh vào tay chị ta.
- Tôi thật sơ ý, không biết chị sinh cháu bé để chuẩn bị quà. Chị cầm giúp chút ít mua sữa cho cháu bé giúp tôi. – Tôi nói giọng thiết tha, đôi mắt chớp chớp.
- Ấy chết, ấy chết, bác đừng, …kìa bác… Thôi thì cháu xin vậy. – Nói rồi, chị ta nhét nhanh 2 tờ pô-li-me vào túi xách mở sẵn (chắc quên cài phéc-mơ-tuya!).
Đúng lúc đó, chị tóc đỏ, môi đỏ, móng đỏ xuất hiện.
- Dì Ngân, khăn tang cháu đã phát đủ cho các phòng ban, riêng 10 chiếc của phòng ta cháu để trên bàn làm việc của dì. – Cô ta ghé mồm vào tai sếp nói.
- Thế có đặt mua cả 20 khăn vàng không? – Trưởng phòng hỏi.
- Dạ, có đủ rồi dì ạ.
Công chức Hách mang khay nước chè vào.
- Hách, em mang gấp Giấy chứng nhận này đến Mai Lượn, nhờ anh ấy ký cho bác này nhé, rồi quay lại đây đóng dấu. – Vừa nói, chị Trưởng phòng vừa chìa tờ giấy về phía Hách.
- Nhưng chú rể và cô dâu đang uốn éo chụp thêm ảnh nghệ thuật và hoàn thiện clip cưới ở công viên thành phố mà. – Hách cự nự.



- Không sao cả, em chạy ù xe máy đến, bảo nó: cô Ngân nhờ. Cầm sẵn cái bút bi đi, còn gần một giờ nữa mới đám cơ mà. Bác chịu khó ngồi uống chén nước trà sen này là em nó về ngay thôi. – Nói xong, chị ta đứng dậy, bắt tay tôi và đi vào phòng bên.
Nửa  tiếng sau, cầm tờ Chứng nhận trong tay, tôi bước ra khỏi công sở, nhẹ cả người. “May mà kịp bôi trơn” – tôi thầm nghĩ. Bỗng khự, khự,…Chiếc xe cà tàng chết máy đúng giờ chính ngọ ngay dưới “chảo lửa úp sấp” tháng bảy. “Khốn nạn, họa vô đơn chí!” – Tôi rên rỉ, hai tay dắt xe, mắt ngó tìm chỗ sửa. Gần một tiếng vật vã, rồi cũng gặp được anh thợ cởi trần, tay phe phẩy quạt nan, tay cầm điếu cày.
- Bugi ẩm, bám muội, xích khô, máy bó, khô, đã lâu không đổ dầu nhờn. Thỉnh thoảng phải chịu khó bôi trơn, bố ạ. – Anh ta phán.
- Lại bôi trơn, sao đời này lắm thứ phải bôi trơn thế, đến cả cá da trơn cũng phải bôi trơn thì hết cách rồi! – Tôi lẩm bẩm.
– Mà tốt nhất bố nên thay xe mới đi, xe nát thế bôi bao nhiêu dầu mỡ cho vừa!
- Thay là thay thế nào? Cứ bảo thay là thay được à? Có đến mùa quýt! – Tôi làu bàu.
- Ông bảo ai ăn quỵt hả!? – Anh ta trừng mắt.
- Ấy chết, không phải tôi nói anh, tôi nói cái lũ con hư của tôi. Xin gửi anh tiền, chào anh.

Nguyễn Đình Tài – Hà Nội - 10/2016



Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Ngày Tết nói về chữ "THẦY"

BBT- Lớp G có nhiều bạn là Cô giáo, Thầy giáo. BBT xin chia sẻ bài viết của GS. Trần Văn Nhung - cựu học sinh chuyên toán A0 - bàn về khái niệm "Người Thầy" và "Giáo dục" thời hiện đại:

(Thầy Nguyễn Đức Dân với lớp G - Hà nội, 2008)

GS.TSKH Trần Văn Nhung nói về chữ "Thầy" trong mùng 3 Tết
 Dân trí  -  Thứ Tư, 10/02/2016 - 19:1

“Mùng 1 tết cha, mùng 2 tết mẹ, mùng 3 tết thầy”. Trong quan niệm truyền thống phương Đông, người thầy giữ vai trò thứ hai trong cương thường. Trong thời điểm tống cũ nghênh tân, GS.TSKH Trần Văn Nhung (Tổng Thư kí Hội đồng Chức danh GS Nhà nước, Nguyên Thứ trưởng Bộ GD&ĐT) đã chia sẻ với PV Dân trí về chữ “Thầy” hiện nay.

Chuyển từ vai trò “người đơn ca” sang “người đệm đàn”.

Ngay từ cổ Phương Đông, Việt Nam và phương Tây, người ta đều đã từng nói, từng bàn rất nhiều đến chữ "Thầy". Nhưng hiện nay, tức khoảng cuối thế kỉ XX, sang đầu thế kỷ XXI, quan niệm về chữ “Thầy” của Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) đã làm thay đổi ít nhiều ý nghĩa của nó. Thay vì dùng chữ " Người Thầy" (Teacher) người ta hay dùng "Người hướng dẫn" (Tutor). Hiện nay vẫn còn đang bàn luận và chưa hoàn toàn thống nhất với quan điểm mới này của UNESCO.
Đã hơn 40 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn còn nhớ một kỷ niệm vui nhưng sâu sắc về GS. Tạ Quang Bửu, cố Bộ trưởng Bộ Đại học và Trung học chuyên nghiệp. Câu chuyện là thế này: GS BT Tạ Quang Bửu đích thân và trực tiếp tham gia giảng dạy và giúp chúng tôi chuẩn bị các kiến thức cơ sở để nghe chuỗi bài giảng về Lý thuyết Kỳ dị, vì đây là lĩnh vực mới và liên quan đến nhiều kiến thức đa ngành như giải tích, đại số, lý thuyết số, hình học vi phân, tô pô vi phân, vật lý lý thuyết, ...
GS Lê Dũng Tráng, khi đó còn rất trẻ và rất hăng hái ủng hộ Việt Nam, cũng tham gia cùng GS Tạ Quang Bửu giảng bài giúp chúng tôi chuẩn bị kiến thức cơ sở. GS B. Malgrange và GS F. Phạm là hai giảng viên chính. GS Tráng và GS A. Chenciner là hai thanh niên giảng phối hợp.
Một hôm, tại Trường ĐH Bách khoa Hà Nội, đang dạy chúng tôi về đa tạp khả vi (differentiable manifolds), nhìn xuống thấy chúng tôi có vẻ không hiểu, GS Tạ Quang Bửu hỏi: "Các anh các chị có hiểu không?" Chúng tôi trả lời ấp úng: "Thưa thầy chúng em chưa hiểu mấy". GS cười nói ngay: "Thế là các anh các chị chưa hiểu rồi!" Và ông nói tiếp:"Không sao! Đây là một khái niệm, một lý thuyết mới, khó hiểu. Vả lại chính tôi đang giảng bài này cũng chưa hiểu kia mà". Rồi Ông cười vang và cả lớp chúng tôi cũng cười theo. GS Bửu có điệu cười rất riêng, rất vang, tự tin và sảng khoái.

(Thầy Hoàng Mai Định và phu nhân tại nhà riêng - thôn Đông, Xuân Đỉnh - 19/11/2012)

Qua câu chuyện nhỏ này ta thấy những người thực tài thường rất khiêm tốn. Mặt khác đây không chỉ là câu chuyện vui. GS Tạ Quang Bửu không chỉ nói cho vui. Mãi sau này, sau một phần tư thế kỷ, cho đến cuối thế kỷ XX sang đầu thế kỷ XXI, khi đọc UNESCO tôi mới hiểu thêm về tầm nhìn Tạ Quang Bửu.
Theo UNESCO và Báo cáo của Hội đồng Delors năm 1996 về giáo dục toàn cầu trong thế kỷ XXI, nhiều nội hàm của chữ "thầy giáo/teacher" đã được thay bằng "người hướng dẫn/tutor". Một khái niệm hiện đại hơn, mở hơn, "động" hơn. “Giáo viên phải xác lập mối quan hệ mới với người học, chuyển dịch từ vai trò “người đơn ca” sang vai trò “người đệm đàn” và chuyển dịch từ nhấn mạnh việc truyền bá thông tin sang việc giúp đỡ người học tìm tòi, sắp xếp và vận dụng hiệu quả kiến thức, hướng dẫn họ chứ không đúc họ theo khuôn”.
Thầy không chỉ dạy cho trò cái mình biết mà ngoài ra còn hướng dẫn, khêu gợi cho trò cái mình chưa hoàn toàn hiểu, nhưng linh cảm thấy nó sẽ trở nên quan trọng trong một tương lai gần. Thầy và trò, anh và em có thể cùng nhau khám phá những cái mới, lĩnh vực khoa học mới, thám hiểm chân trời mới, bỡ ngỡ đấy, rủi ro đấy, nhưng hứa hẹn những phát hiện, phát minh mới thú vị và có giá trị về lý thuyết lẫn ứng dụng.
Hình chóp tam giác giáo dục
Quan điểm giáo dục mới này cũng còn bị một số người phê phán và chưa tán thành. Điều đó cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng ít nhất quan điểm mới này có lợi cho học sinh phổ thông lớp trên, cho sinh viên đại học, học viên cao học, nghiên cứu sinh và những người tự học, tự nghiên cứu là chính. Đối với học sinh các lớp dưới, đương nhiên, việc dạy và học một cách bài bản, chuẩn mực và hệ thống là cần thiết. Nói như vậy không có nghĩa ở lứa tuổi này chưa cần gợi mở và khuyến khích tìm tòi, sáng tạo cùng với bè bạn và thầy cô.
Lâu nay chúng ta đều biết rằng: Ba yếu tố gia đình, nhà trường và cộng đồng/xã hội đóng vai trò quyết định cả quá trình hình thành và phát triển suốt cuộc đời của mỗi con người. Ba yếu tố này tạo thành ba cạnh của một tam giác mà ta tạm gọi là tam giác giáo dục.
Nhưng nếu để ý chúng ta thấy còn một yếu tố thứ tư có vai trò quan trọng quyết định hơn cả, đó là khả năng tự học của mỗi người. Bốn yếu tố này tạo thành bốn đỉnh của một khối tứ diện hoặc một hình chóp tam giác trong không gian ba chiều, tạm gọi là “hình chóp tam giác giáo dục”.


Các khái niệm “tự học” và “học suốt đời” cũng đã được UNESCO đưa ra và cần phải được hiểu theo nghĩa rộng, nghĩa đầy đủ của nó, tức là không chỉ tiếp tục học kiến thức mà cả văn hoá, đạo đức, kỹ năng sống,... trong suốt cuộc đời. Chính yếu tố thứ tư, yếu tố về khả năng tự học, tự thẩm thấu, đã tạo điều kiện để cho ba yếu tố trước (học từ gia đình, nhà trường và xã hội) được phát huy tối đa, để tạo nên một con người hoàn chỉnh.
Tự giáo dục còn quyết định và quan trọng hơn cả sự giáo dục nhận được từ gia đình, nhà trường và xã hội. Con người ta hơn nhau nhờ khả năng tự học này. Sự phân biệt giữa hai đứa con trong cùng một gia đình (thậm chí giữa một cặp sinh đôi), giữa hai học sinh trong cùng một lớp học và giữa hai công dân trong cùng một cộng đồng, trước hết phụ thuộc vào khả năng, vào gen di truyền trên các cá thể đó, sau đấy phụ thuộc rất nhiều vào năng lực tự học, tự thẩm thấu, tự điều chỉnh, tự thích nghi, tự hoàn thiện của chúng.
Như vậy, nhiệm vụ và sứ mệnh quan trọng, cao cả nhất và cũng là khó khăn nhất của người thầy là “truyền cảm hứng” cho học trò, cho người học, làm sao biến được giáo dục thành tự giáo dục, học thành tự học. Vì thế Anatole France đã nói: “Chín phần mười của giáo dục là động viên khích lệ” và William A. Warrd: “Người thầy trung bình chỉ biết nói, người thầy giỏi biết giải thích, người thầy xuất chúng biết minh hoạ, người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng”. Kết luận: Gia đình + Nhà trường + Cộng đồng + Tự học = Con người.


(Thầy Hàn Liên Hải, Vợ chồng thầy Hoàng Mai Định và 2 lớp Xuân Đỉnh + Yên Hòa - 1/3/2014)

Mỹ Hà (ghi)
(Email:myha@dantri.com.vn)


Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Xem tranh Lập Thể (Đình Tài 12/2015)




XEM TRANH TRÌU TƯỢNG

Nguyễn Đình Tài

Sáng chủ nhật, Cao Hứng, thằng bạn học phổ thông, phone cho tôi:
- Sĩ à, thằng Võ Thượng có nhắn mời tao và mày đến xem show tranh của nó ra mắt sáng nay. Đi nhá, nửa tiếng nữa tao sẽ đưa xe đón mày tận nhà. Thế nhá! – Nói rồi hắn dập máy không cho tôi mở mồm trả lời. Đành vậy, cũng may hôm nay tôi chưa có kế hoạch gì, mà cô vợ lại vừa đi dã ngoại với hội lớp phổ thông.
Gần một tiếng sau, nghe bíp bíp đầu ngõ, tôi ra.Cao Hứng (thực ra tên đầy đủ của hắn là Cao văn Hứng, nhưng cả lớp quen gọi Cao Hứng) không đi một mình, mà cùng với thằng con trai 10 tuổi béo phì, hai má bánh đúc.




- Cháu tên là gì? – Tôi hỏi.
- Dạ, Bíp ạ. – Thằng bé đáp.
- Ối dào, tao phải “kèm thêm cái đuôi này” thì bà xã mới cho đi.Đi đâu “mẹ quản giáo” ấy cũng nghi ngờ, chưa kể phải “nộp đủ thuế” từ tối qua.– Cao Hứng bực mình.
- Mẹ là nhà giáo chứ có phải quản giáo đâu hả bố. Với lại, mẹ nghi ngờ cái gì ạ?Sao bố lại phải nộp thuế cho mẹ?
- Đừng hỏi lằng nhằng! Lớn lên rồi mày khắc biết!
- Này, cái thằng Võ Thượng hồi học với bọn mình có biết vẽ vời gì đâu mà bây giờ lại thành họa sĩ là sao? Mà nó vẽ tranh loại gì?– Tôi hỏi Cao Hứng.


- Ôi dào, thằng cha ấy đảo lắm nghề lắm. Nghe đâu, trước đây, có thời hắn làm ở một công ty thoát nước, sau đó chuyển sang một doanh nghiệp chuyên san lấp nền, đổ phế. Còn vẽ tranh gì à?Hắn bảo hắn vẽ tranh trừu tượng.Loại tranh này, nghe bảo, voi, khỉ cũng vẽ được huống chi là người.– Cao Hứng đáp.



Đến nơi rồi.Một áp-phích lòe loẹt với hàng chữ “Hớp hồn – Đệ nhất tranh Võ Thượng” treo trên cửa vào. Võ Thượng trong chiếc áo cộc tay lòe loẹt cổ ngắn một hàng cúc, vạt thả ngoài quần, miệng cười toét,  xòe bàn tay to, mập bự, thô ráp bắt tay thằng Cao Hứng và tôi. Cái đầu đinh của hắn lắc la lắc lư ra chiều hài lòng, đắc chí. “Đúng là bàn tay của dân “cống, nền”, Tôi nghĩ, “Chả có dáng gì của họa sĩ, trừ có tí ria mép tỉa nhỏ vớt vát  lại đôi chút”.
- Vào đây, vào đây, mời các ông chiêm ngưỡng các sản phẩm của tôi! Ái chà,  thằng Cao Hứng lại còn đem theo cả cậu ấm Xu Mô nữa cơ à? – Thượng xoa đầu thằng bé.
- Chào bác Thượng đi con! – Cao Hứng nhắc thằng bé.


- Cháu chào bác Thượng ạ, nhưng Xu Mô là ai hả bác?
- Là những thằng béo, bụng to, mông to như hai bác cháu mình ấy. Nhưng cháu đừng lo, khối hoa hậu mê mệt Xu Mô đấy!



Chúng tôi dừng trước một bức tranh toàn một màu nâu với ba đĩa đen nhỏ hình bát úp. Dưới bức tranh là dòng tựa đề “Đàn bò gặm cỏ”.
- Bác Thượng ơi, sao cháu chẳng thấy con bò nào trong tranh cả?– Thằng Bíp ngơ ngác.
- Ơ cái thằng này, bò nó gặm cỏ xong thì nó bỏ đi hết chứ ở lại đấy làm gì mà mày đòi nhìn thấy! – Bác Thượng trả lời.
- Nhưng cháu cũng không thấy ngọn cỏ nào?
- Bò ăn hết cỏ rồi thì còn trơ ra cái gì, bác hỏi mày?
- Đất ạ, a cháu hiểu rồi, màu nâu đây chính là đất! – Thằng Bíp phấn khởi.
- Ô, nhưng còn 3 cái đĩa đen là gì hả bác? A, là 3 bãi cứt bò! - Thằng Bíp reo lên.
- Mày phải nói là phân bò, hiểu chưa, thằng béo. – Bố thằng Bíp véo nhẹ vào tai nó.



May mà nó hiểu ra nên hai chúng tôi cũng vỡ ra.Tôi ngó quanh, thấy các vị khách nghẹo đầu ngắm tranh, rồi lại gật gù ra chiều “đà điểu bắt đầu hiểu”. Bỗng thằng Bíp lấy tay chỉ vào bức tranh toàn một màu đen xì ở giữa có hai đốm đỏ chót và hỏi:
- Bác họa sĩ ơi, tại sao bức tranh này lại có tên là “Hai người linh châu Phi trò chuyện giữa hai trận đánh đêm” ạ?Cháu có nhìn thấy người lính nào đâu? Hay họ đã chết nên bị chôn mất rồi? – Thằng Bíp không chịu được nữa lại lên tiếng.
- Bác hỏi: người lính da đen trong đêm tối liệu mắt mày có nhìn thấy không? – Họa sĩ hỏi.
- Dạ, không?





- Thế hai đốm đỏ này là gì?
- A, là hai điếu thuốc đang cháy ạ. Cháu hiểu rồi, đây là hai người lính da đen đang vừa nói chuyện với nhau vừa hút thuốc trong đêm. – Thằng Bíp reo lên. Tôi liếc nhanh sang Cao Hứng. Hắn nghiêng đầu, ghé vào tai tôi “Tranh loại này, mày bảo, bán cho ai?  Khiếp, bức nào cũng đính giá hàng trăm đô la!”. “Chắc bán cho Tây!”Tôi đáp.“Có Tây điên mới mua!”Cao Hứng ngao ngán.
- Nào, lại đây, tôi cho các bố xem tác phẩm tôi mới hoàn thành hôm qua.
Nói rồi, Võ Thượng kéo tay tay tôi và Cao Hứng đến một bức tranh treo trong góc phòng. Trong tranh là một cái miệng với đôi môi dày, thâm xì bao quanh hai hàm răng trắng nhởn cắn chặt vào nhau và phủ lên cái miệng là một cái mạng nhện. Tranh có tựa đề “Nạn đói ở Ê-tô-pi”.




- Sao, các bố thấy thế nào?Ấn tượng không? – Thượng hứng khởi.
- Bác ơi, cháu không hiểu, tại sao lại mạng nhện phủ lên mồm? – Thằng Bíp mở mồm vì không nhịn nổi.
- Bác hỏi mày, cái gì để lâu không dùng đến thì sao?
- Thì mốc meo, thì, thì… nhện mò đến chăng tơ.
- Thế thì đói, lâu ngày không được ăn thì nhện đến chăng tơ vào đâu? – Họa sĩ gợi ý cho thằng bé.
- A, cháu hiểu rồi, vào mồm chứ vào đâu nữa! – Thằng Bíp reo lên.
Cao Hứng lại nghiêng đầu, ghé vào tai tôi “Thực ra, nếu thế thì cả hậu môn cũng phủ tơ nhện chứ không riêng gì miệng.”
- Sao, hai ông có ý gì thế? – Võ Thượng nhìn chúng tôi, chờ đợi.
- Tuyệt “cú mèo”! Ông học từ lúc nào mà vẽ độc như vậy?– Cao Hứng tấm tắc.
- Ôi dào, vẽ như bác, dễ ợt, không học, cháu cũng vẽ được. – Thằng Bíp dại mồm.
- Câm mồm, thằng ranh, bố cấm mày ăn nói ba lăng nhăng! – Cao Hứng véo mạnh tai thằng bé.




Trước khi chia tay, Võ Thượng tặng cho hai chúng tôi mỗi đứa một món quà. Dĩ nhiên, đó là hai “siêu phẩm” của hắn.Cao Hứng được một bức tranh trong đó vẽ bầu trời xanh, một mảng mầu vàng hình thoi méo có đính 3 sợi dây đen ở 3 góc dưới. Võ Thượng tay phải cầm tranh, bàn tay trái úp vào dòng tựa đề, nói:
- Nào, bố con ông Cao Hứng thử đoán xem tranh này tên gì?
- Cháu biết, tên là “lừa đảo”! – Thằng Bíp mau miệng.
- Sao cơ, sao mày lại bảo là lừa đảo? – Ông bố trợn mắt.
- Vì đây này, trong tranh có một cái lá vàng to, lại có ba cái que đen đâm vào, “ba que xỏ lá” tức là lừa đảo chứ còn gì nữa.
- Không phải, nhóc ạ, đây không phải là cái lá, cũng không có ba que, mà là cánh diều với hai tua rua và một dây kéo. Cho nên nó là chữ…  – Nói đến từ cuối, bác Thượng buông bàn tay trái ra, - “Thăng thiên”. Tôi nghiêng đầu, thầm vào tai Cao Hứng “Thực ra thằng con mày nó luận hay hơn, đừng mắng nó!”.



- Còn đây, tặng ông Sĩ, – Võ Thượng đưa tôi bức tranh, trong đó có đến chục cái tua rua đủ màu sắc, uốn lượn xung quanh một hộp sọ trắng nhởn trên nền đen thui, - ông về tự đặt tên cho bức tranh này nhá, hiểu thế nào đặt thế nấy!
- Thế bây giờ ông có đi làm vại bia với chúng tôi không? – Cao Hứng hỏi Võ Thượng.
- Thôi để lúc khác đi, hôm nay tôi phải quanh quẩn cái “tranh sâu (show)” này. Bai, bai!
Chúng tôi lên xe. Cao Hứng nhắm hướng Bách Thảo.
- Này, theo mày bức tranh của tao phải đặt tên là gì? – Tôi hỏi Cao Hứng.
- Chú đặt  “Tai họa IS” là đúng nhất. – Thằng Bíp láu táu đáp thay bố.
- Ừ, cháu nói cũng có lý.Chỉ có điều không biết treo tranh này ở đâu. – Tôi trải lòng.
- Treo trong kho cho chuột nó khỏi vào phá. Lớ xớ mà treo trong phòng khách công an thấy thì “no đòn”. – Cao Hứng đáp. – Giá mà nó tặng tao một bức tranh copy tả thực thời Phục hưng thì tốt biết mấy. Năm ngoái, có dịp đi Paris, thằng bạn đưa đến Louvre xem tranh, mê ly “hai hòn bi”, ngất ngây “con gà Tây”. Đẹp nhất là các bức vẽ mấy vệ nữ, mấy bà bá tước thiếu vải.Buồn cười, có đôi anh chị nọ ngắm tranh vệ nữ khỏa thân hoàn toàn, chỉ có mỗi lá nho che.Cô vợ đi một đoạn dài vẫn thấy thằng chồng đứng trân trân ngắm. Cô nàng kéo tay chồng “Thôi đi, thôi anh, còn bao nhiêu tranh ở phòng bên nữa kìa”, “Ừ, ừ, chờ chút xíu nữa,em, lá nho kia rơi là anh đi ngay thôi”.  Tranh thế mới là tranh chứ! “Tiên sư anh Tào Tháo!”

(Nude in a Black ArmchairPablo Picasso - 45,1 triệu USD)

- Sao bố lại chửi ông Tào Tháo. Hôm nọ, lúc nói chuyện với bạn bè bố khen ông ấy hết lời cơ mà. – Thằng Bíp lên tiếng.
- Thôi im đi ông tướng! Chuyên gia hóng hớt! Học hành thì lười nhác, lớn lên có mà đi bốc đất. – Cao Hứng quát thằng bé.
- Đất là bất động sản đấy bố ạ, con mà “bốc bất động sản” cũng sẽ không kém bố đâu .
- Chú thấy, cháu còn có năng khiếu về tranh trìu tượng, nếu làm nghề vẽ tranh loại này, cháu sẽ còn giỏi gấp trăm lần bác Võ Thượng. Mà thôi, đến quán rồi, xuống xe thôi. – Tôi hòa giải hai bố con.

Hà Nội, tháng 12 năm 2015