Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

So sánh Đông Tây qua hình đồ họa


Bộ ảnh thú vị về sự khác biệt giữa phương Đông và phương Tây

http://edu.net.vn/media/p/456995.aspx

(Dân trí) - Phương Đông và phương Tây vốn luôn chứa đựng nhiều quan niệm khác biệt. Bộ ảnh đồ họa dưới đây sẽ đề cập tới sự khác biệt đó dưới góc nhìn gắn gọn, hài hước, thú vị, đầy tính chiêm nghiệm.

Một nghệ sĩ trẻ người Trung Quốc có tên Yang Liu hiện đang sinh sống tại Đức vừa cho ra mắt bộ ảnh đồ họa có tên “East Meets West” (Đông Tây gặp gỡ). Bộ ảnh cho thấy sự khác biệt trong đời sống văn hóa - xã hội giữa phương Đông và phương Tây.
“Đông Tây gặp gỡ” thể hiện cách nhìn vừa chính xác vừa hài hước về sự khác biệt muôn thuở. Nghệ sĩ Yang Liu cho biết: “Những thông tin được thể hiện trong bộ ảnh đồ họa này mang ý nghĩa tương đối cá nhân, dựa trên những trải nghiệm và cảm nhận của bản thân tôi sau gần hai thập kỷ sinh sống ở Châu Âu”.

Dưới đây là bộ ảnh thú vị của nghệ sĩ Yang Liu:

Cách thể hiện ý kiến cá nhânCách thể hiện ý kiến cá nhân: Người phương Tây quan trọng sự thẳng thắn. Người phương Đông đề cao sự khéo léo, mềm mỏng.

Phong cách sống
Phong cách sống: Người phương Tây đề cao cái Tôi, năng lực cá nhân, cá tính riêng… Người phương Đông trân trọng cái Ta, con người phải luôn biết hòa nhập với môi trường xung quanh để tạo nên sự hài hòa.


Vấn đề đúng giờ
Vấn đề đúng giờ: Đúng giờ là yếu tố rất được tôn trọng trong các cuộc gặp gỡ ở thế giới phương Tây. Người ta không cần đến sớm để thể hiện sự tôn trọng nhưng càng không nên đến muộn vì đó là hành động bất lịch sự. Người phương Đông thì khác, họ có thể xê dịch giờ hẹn đôi chút và điều đó không trở thành vấn đề lớn.


Cấp trên
Cấp trên: Trong thế giới phương Tây, sếp cũng là người đi làm kiếm sống như nhân viên, chỉ có điều cấp bậc, tầm nhìn và lương bổng của sếp cao hơn một chút. Ở phương Đông, sếp được coi là “người khổng lồ”.


Các mối quan hệ và sự kết nối trong xã hội
Các mối quan hệ và sự kết nối trong xã hội: Các mối quan hệ trong thế giới phương Tây không mang nặng tính “dắt dây” như trong xã hội phương Đông.


Cách thể hiện cảm xúc
Cách thể hiện cảm xúc: Người phương Tây vui buồn đều thể hiện khá rõ ràng còn người phương Đông có thể “trong héo ngoài tươi”.


Văn hóa xếp hàng
Văn hóa xếp hàng: Thực tế văn hóa xếp hàng đã dần hình thành tại nhiều nước phương Đông, đặc biệt tại các thành phố lớn. Tuy vậy, nhìn chung, nó chưa ăn sâu vào nếp sống của người phương Đông ở mọi lúc mọi nơi.


Nhìn nhận về bản thân
Nhìn nhận về bản thân: Người phương Tây rất quan trọng cái Tôi, đề cao tính cá nhân trong một số khía cạnh của đời sống. Họ đòi hỏi những người xung quanh phải tôn trọng những gì thuộc về vấn đề cá nhân. Ở phương Đông, cái Tôi thường nhỏ bé, dễ bị khỏa lấp và việc quên đi cái Tôi được cho là một đức tính đáng khen ngợi.


Đường phố ngày cuối tuần
Đường phố ngày cuối tuần: Những ngày cuối tuần, đường phố phương Tây thường vắng vẻ, họ không đổ ra đường mà thường có hai lựa chọn: một là ở nhà ngủ bù cho cả tuần lao động vất vả, hai là về miền quê vui chơi, hít thở không khí trong lành. Ở phương Đông, đặc biệt tại các thành phố lớn, người dân thường đổ ra đường, tới các khu vui chơi và trung tâm mua sắm để giải trí.


Tiệc tùng
Tiệc tùng: Tại những bữa tiệc trang trọng, người phương Tây thích đứng thành nhóm nhỏ, rủ rỉ trò chuyện. Người phương Đông thích ngồi thành những nhóm lớn, trò chuyện ồn ào, đó được coi là biểu hiện của sự hào hứng, vui vẻ. Tiệc càng ồn càng chứng tỏ tổ chức thành công.


Tiếng ồn trong nhà hàng
Tiếng ồn trong nhà hàng: Người phương Tây rất ngại việc nói to ở nơi đông người. Vì vậy, ở nơi công cộng như nhà hàng, quán ăn, họ nói nhỏ, chỉ đủ để người ngồi với mình nghe thấy. Ngay cả việc gọi nhân viên phục vụ cũng được thể hiện bằng ánh mắt và động tác tay. Người phương Đông khá vô tư trong việc này, họ có thể nói to, gọi nhau í ới ở nơi đông người.


Thức uống “lành mạnh”
Thức uống “lành mạnh”: Ở phương Tây, nếu ai đó bị yếu bụng hoặc đau dạ dày, khi dùng bữa, họ sẽ uống nước ngọt có gas, trong khi đó, người phương Đông sẽ gọi trà hoặc nước khoáng.


Đi du lịch
Đi du lịch: Người phương Tây đề cao việc quan sát và trải nghiệm thực tế trong suốt chuyến đi. Trong khi đó, đối với người phương Đông, việc lưu lại hình ảnh làm kỷ niệm trong từng chặng đường, từng địa điểm thăm quan là một việc quan trọng không kém.


Vẻ đẹp lý tưởng
Vẻ đẹp lý tưởng: Người phương Tây thích da nâu, người phương Đông thích da trắng.


Trẻ em trong gia đình
Trẻ em trong gia đình: Trẻ em ở phương Tây không được cả gia đình chăm lo, ưu ái như ở phương Đông. Trong gia đình phương Tây, trẻ em có vị trí ngang bằng như những thành viên khác trong nhà, cũng có quyền lợi và nghĩa vụ riêng. Ở phương Đông, em bé thường được coi là trung tâm thú vị của cả nhà và các thành viên sẽ xoay quanh “tâm điểm” này.


Giải quyết vấn đề
Giải quyết vấn đề: Người phương Tây coi trọng kết quả sau cùng, vì vậy, họ sẵn sàng đương đầu với vấn đề cản trở, cốt sao đạt được mục tiêu nhanh nhất. Người phương Đông quan trọng quá trình thực hiện. Vốn không thích đối đầu, xung đột, nên người phương Đông có thể chấp nhận đi vòng một chút, tuy mất thời gian hơn nhưng vẫn đạt được kết quả sau cùng và không tổn hao quá nhiều sức lực.


Các bữa ăn trong ngày
Các bữa ăn trong ngày: Người phương Tây thường ăn sáng vội vàng, ăn tối qua loa, thường dùng đồ ăn nhanh, bữa trưa vì vậy được coi là bữa ăn thư thái nhất trong ngày khi họ có thể rủ bạn bè ra tiệm dùng bữa. Người phương Đông đề cao tầm quan trọng của cả 3 bữa ăn trong ngày, họ thích sự nóng sốt. Ăn uống qua quýt theo kiểu “cơm đường cháo chợ” là điều không ai thích.


Phương tiện di chuyển
Phương tiện di chuyển: Trước đây, khi người phương Tây coi ô tô là phương tiện di chuyển hiệu quả nhất, người phương Đông còn đi xe đạp. Giờ đây, người phương Tây lại coi xe đạp là phương tiện di chuyển “lành mạnh” nhất, trong khi đó, người phương Đông đã chuyển sang đi ô tô (nếu có điều kiện).


Cuộc sống của người già
Cuộc sống của người già: Dạo chơi công viên ở phương Tây, bạn sẽ bắt gặp nhiều cụ già dắt thú cưng đi dạo. Ở phương Đông, bạn sẽ thấy các cụ già dắt cháu đi chơi.

Tắm táp
Tắm táp: Người phương Tây thích tắm sáng rồi mới đi làm. Người phương Đông thích tắm tối trước khi đi ngủ.


Ẩm thực sành điệu
Ẩm thực sành điệu: Người phương Tây sành điệu sẽ tìm tới các món Á. Người phương Đông “ăn chơi” sẽ tìm tới các món Âu.


Thời tiết và cảm xúc
Thời tiết và cảm xúc: Người phương Tây thích nắng, ghét mưa. Họ đặc biệt yêu những ngày nắng (có lẽ vì thế mà họ thích da nâu). Người phương Đông thích cả mưa và nắng. Nắng mưa đối với người phương Đông đều có nét đẹp, nét thú vị riêng.


Đông Tây trong mắt nhau
Đông Tây trong mắt nhau: Trong mắt người phương Tây, người phương Đông đặc trưng với nón lá, thích uống trà và ăn cơm. Người phương Đông ấn tượng với người phương Tây vì mũ nồi cao, xúc xích và bia.

Bích Ngọc
Theo Bored Panda

(Vĩnh Thuận sưu tầm từ FB của Quách Tuấn Ngọc - CN 4/10/2015)

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Chúc mừng sinh nhật PHẠM LIÊN HƯƠNG

Trưa hôm nay 12/9/2015 đã có bữa liên hoan rất vui tại nhà chung cư tập thể Thủy lợi đường Chùa Bộc mừng SINH NHẬT nữ kỹ sư PHẠM LIÊN HƯƠNG.

Lớp trưởng Bích Ngọc cùng bạn Thúy Hạnh với phu quân, Hồng Nhung cùng Vĩnh Thuận đã cụng ly với chủ nhà/ chủ tiệc và chúc Liên Hương trẻ khỏe vui tươi hồn nhiên mãi.

Sau đây là một số hình ảnh bạn Liên Hương từ thời học sinh Xuân Đỉnh đến những năm gần đây:





Sinh nhật bạn Phạm hữu Qùy 12/9

Câu lạc bộ Trà- Cà phê Bách Thảo trong buổi sinh hoạt thứ sáu 11/9/2015 đã có cuộc liên hoan vui vẻ CHÚC MỪNG SINH NHẬT thầy giáo PHẠM HỮU QUỲ - Chủ tịch sáng lập CLB.

Sinh nhật của bạn Quỳ là ngày 12/9







Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Thăm gia đình Thầy QUYẾN


( Trong đám cưới cháu nội của Thầy tại Hải Phòng 10-5-2015 )


Thầy Nguyễn Văn Quyến dạy môn Sinh vật của Trường cấp 3 Xuân Đỉnh sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm HN. Thầy về cùng thời với Thầy Hoàng Mai Định, Nguyễn Tất Tôn dạy toán. Năm học 1965-1966 Thầy là chủ nhiệm lớp 8E có Vinh lớp trưởng, Phan Văn Bá, Hồ quang Minh và Nguyễn Vĩnh Thuận. Lớp còn có nữ sinh Nguyễn Phương Tùng con gái của cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Duy Trinh, sau này bạn Tùng sang Quế Lâm Trường Trỗi học. Học kỳ 2 lớp 8 bạn Bá và Thuận vào lớp 8G cho đến khi tốt nghiệp Trường Xuân Đỉnh. Thời lớp 10G là Thầy Hoàng Mai Định làm chủ nhiệm lớp.





Sau khi rời Xuân Đỉnh, trừ bạn Quỳ, Phú và Khôi gặp mặt Thầy Quyến thường xuyên, còn lại phần lớn lớp G không có điều kiện gặp Thầy, nhất là sau khi Thầy rời Hà nội về quê dạy học tại Trường cấp 3 Giao Thủy quê nhà (khi trước là huyện hợp nhất Xuân Thủy, sau này tách ra 2 huyện Giao Thủy và Xuân Trường) .







Năm 2010 kỷ niệm 50 thành lập Trường THPT Xuân Đỉnh chúng ta lại được gặp Thầy về dự hội trường. Thấy Thầy khỏe mạnh nhanh nhẹn mọi người đều vui mừng. Thầy đã chụp với các bạn lớp G vài kiểu ảnh kỷ niệm.










Năm nay qua chú Kiên con trai của Thầy làm việc tại Hải Phòng chúng ta được Thầy mời về thăm nhà Thầy Cô tại xóm 1 xã Giao Yến huyện Giao Thủy tỉnh Nam Định. Trưa ngày thứ bảy 22/8/2015, sau khi đi thăm Vườn Quốc Gia rừng ngập mặn Xuân Thủy (nơi có hơn 250 loài chim bản địa và di trú, trong đó có nhiều loài trong sách Đỏ), xe chúng tôi đã đến cổng nhà Thầy. Vợ chồng chú Kiên từ Hải Phòng đã về trước để đón chúng tôi. Đây là cảnh nhà của Thầy :






Thầy có vườn rất rộng chỉ trồng lúa (giống mới - thí nghiệm) và cây hòe lấy hoa hòa làm thuốc và dược liệu :










Gặp học trò cũ đã phương trưởng cả, Thầy rất vui và có bài thơ tặng Lớp:



Thầy Quyến đọc thơ - 
anh Nguyễn Trung Kiên con trai của thầy quay phim để lưu hình ảnh buổi gặp mặt.


Cô và các con gái con dâu và các cháu bận rộn làm cơm chiêu đãi học sinh Xuân Đỉnh của Thầy. Bữa cơm trưa vừa ngon vừa thắm tình thầy trò thân thiết. Nhiều tiếng cười rộn rã, nhiều tiếng cụng ly chúc sức khỏe Thầy Cô vang lên vui vẻ :





Chúng tôi chia tay gia đình Thầy Cô, hẹn bữa khác lại về quấy quả nhà Thầy (nhân thể thăm Bảo tàng Đồng Quê bên xã Giao Thịnh và Chùa Keo bên làng Hành Thiện).


Mong Thầy mạnh khỏe mãi để các học trò cũ được đến thăm và nghe Thầy dạy bảo tiếp !



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Thị trường quan chức (Đình Tài sáng tác)



GIẢI PHÁP ĐỘT PHÁ


                                                         Nguyễn Đình Tài

Không khí hội thảo nóng lên hừng hực. Các tham luận thay nhau phê phán, chỉ trích, đả phá nạn chạy chức, chạy quyền, chạy danh đang “rào rào” trong xã hội. Bỗng cả khán phòng lặng đi trước câu hỏi “chẳng đâu vào đâu” của đồng chí Lò A Chịu, Chủ tọa hội thảo:
- Tôi hỏi các đồng chí, thế chức vụ có phải tài sản của nhà nước không? Chạy chức có phải là tham ô tài sản xã hội chủ nghĩa không? Nào, mời Tiến sĩ Giàng Cho Bằng, Giám đốc Sở Nội vụ cho ý kiến đi.
- Dạ thưa tồng chí Phó chủ tịch tỉnh Lò A Chịu, - Giám đốc Bằng đứng dậy dõng dạc, -  chức vụ không phải tài sản của nhà nước tâu. Nó là do con người nghĩ ra, chứ có ai sản xuất, chế tạo ra tâu mà là tài sản. Chỉ có cái ghế nằm ở dưới mông người có chức mới là tài sản thôi.
- Tôi xin có ý kiến, – Giám đốc Kho bạc Vàng Pha Thau đứng vụt dậy, xua tay - Giám tốc Bằng nói không đúng đâu! Tôi vừa học lớp kinh tế học ở Trung ương về, thầy giáo bảo cái gì phải dùng tiền mua thì đều có giá trị. “Cái chức” cũng là tài sản có giá trị, phải mua nhiều tiền lắm đấy!
- Đồng chí Giàng Cho Bằng nói cũng đúng, Đồng chí Vàng Pha Thau nói cũng đúng. Nhưng có những cái chức chẳng có ích gì cho dân thì liệu có giá trị gì không? Vậy thì, ta phải chia cái chức thành 2 loại: loại 1 là  cái chức có lợi cho dân, có giá trị; loại 2 là cái chức chỉ có danh không lợi, không hại, không có giá trị, có cũng được, không có cũng được. Ai cũng thích cái chức cả, cái đó có gì xấu đâu. Nhưng cái chức thì ít mà người thích chức thì nhiều, vậy nên mọi người phải tranh giành nhau, tranh không được thì phải đi mua chui. Đấy là vì cầu vượt quá cung, phải không đồng chí Giáo sư kinh tế Bùi Bảo Được. – Vừa nói, Chủ tịch Lò A Chịu vừa hướng mắt về phía Giáo sư Bùi Bảo Được, Viện trưởng Viện Phát triển Thị trường. Giáo sư đang lim dim mắt, giật bắn người đứng dậy khi nghe Chủ tịch xướng tên mình.




- Dạ, dạ,…báo cáo đồng chí Phó chủ tịch, đúng, đúng lắm ạ. Ở đâu có hàng hóa, có cung, có cầu, có giá cả là có thị trường. Chúng ta đang có một thị trường quan chức đầy tiềm năng. Chỉ có điều chúng ta không quản lý được, để nó hoạt động tự phát, hàng hóa thì do Nhà nước cung cấp, còn lợi nhuận thì vào túi tư nhân. – Giáo sư Được bất bình.
- Vậy thì đồng chí Giáo sư có giải pháp đột phá gì không? – Phó chủ tịch Lò A Chịu sốt ruột.
- Giải pháp đột phá ư? Vâng, vâng, có ngay đây. – Giáo sư hứng khởi. – Trước hết, tôi rất tán thành cách phân loại “cái chức” của Phó chủ tịch. Loại 1, nhóm cái chức có lợi cho dân (loại này chắc ít thôi, nghe cấp trên nói khoảng 30%) thì ta phải giám sát thật chặt. Loại chức này tuyệt đối không cho chạy, cho bán mà phải cho thi tuyển thật nghiêm túc để chọn ra những cán bộ thật sự có tâm, có tài phục vụ nhân dân. Riêng loại 2 đông nhất, vô thưởng, vô phạt thì…
- Thì sao? – Cả bàn chủ tọa nhổm lên và hàng trăm cái đầu đại biểu ngoái nhìn Giáo sư.
- Loại này ta sẽ đưa ra thị trường, tổ chức bán đấu giá công khai, minh bạch, tiền thu được sẽ đưa vào ngân sách tỉnh. Dĩ nhiên, trước đó, ta phải tạo ra nguồn cung, tức là, định ra thêm thật nhiều chức vụ vô hại, vô lợi. – Giáo sư Được say sưa.
- Ô hay, chức tước có hạn, lại yên vị cả rồi, làm sao lại tạo thêm được cơ chứ!? Mà bán chúng cho ai? – Giám đốc Nội vụ Giàng Cho Bằng nói chen vào.
- Im, im nào, cứ để Giáo sư nói rõ thêm xem sao! – Chủ tọa khích lệ.
- Sao lại không tạo ra được! Thế đồng chí có biết ở nhiều cơ quan Trung ương, một vụ có hai hoặc ba bốn Vụ trưởng không? Còn Vụ phó thì khỏi phải nói. Nói chính xác là có một Vụ trưởng “chính hiệu” kèm thêm vài ba vị “hàm vụ trưởng”. Vậy là họ giải quyết chế độ và chức danh cho nhiều người, ai cũng vui, ai cũng sướng, ai cũng oai. Còn câu hỏi của đồng chí Bằng chức vụ chúng ta tạo ra sẽ bán cho ai ư? Nhiều người thèm mua lắm, đặc biệt các đại gia cả núi tiền không biết để làm gì. Các đồng chí còn nhớ hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ không “Đã sinh ra ở trong trời đất; Phải có danh gì với nước non.” – Giáo sư Được thao thao.




- Hay quá, sáng kiến này sẽ giúp chúng ta xử lý được vấn đề rất  khó coi xưa nay là “chạy xô đi họp” vì thiếu thủ trưởng. – Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư Mai Tính phấn khởi.
- Tuyệt quá, chúng ta chỉ phải cho đóng thêm vài chục cái ghế mà thu được nhiều tỷ đồng! – Giám đốc Kho bạc Vàng Pha Thau phấn chấn.
- Vài chục là thế nào! Phải vài trăm cái ghế chứ! Này nhá, mỗi sở bổ sung thêm 3 “hàm Giám đốc”, 5 Phó giám đốc. Chúng ta có 20 sở, vị chi bổ sung 160 ghế. Mỗi huyện ta thêm 4 “hàm Chủ tịch huyện” và 6 Phó chủ tịch. Tỉnh ta có 15 huyện, vị chi 150 ghế nữa. – Giám đốc Sở Tài chính Đào Thuần Đô lúc này mới lên tiếng.
- Còn quan xã, quan bản nữa chứ, các vị định quên à!?. Tỉnh ta có hơn 300 xã, bản, thế thì số lượng chức đưa ra thị trường sẽ có đến cả nghìn chứ ít đâu! – Giám đốc Cục Thống kê Lại Kê Lệch gào to.
- Thôi, thôi, tốt rồi, tốt rồi. Tôi hoan nghênh sáng kiến của Viện trưởng Viện Phát triển Thị trường. – Chủ tọa Lò A Chịu đứng dậy, tay trái vuốt vuốt nhúm lông  dài mọc trên nốt ruồi má phải. – Đây là một giải pháp đột phá. Tôi giao Viện hoàn thiện đề án “Phát triển thị trường quan chức” trình Lãnh đạo tỉnh trong tháng tới; giao Sở Nội vụ tính toán số lượng chức vụ vô lợi, vô hại đưa ra đấu giá thị trường; giao Sở Tài chính định giá khởi điểm cho mỗi chức vụ tương xứng với phẩm cấp của chúng. Đồng chí nào còn có thắc mắc gì không?




- Tao, à quên, tôi,  Vừ A Sính, Chủ tịch xã A Bí, cho hỏi chúng mày, à quên, chúng đồng chí, câu này: mấy vị “hàm lãnh đạo” chỗ  tôi, tức là “hàm chủ tịch xã” hay phó chủ tịch “ngồi chơi” ấy có được giả lương không? Và, khi đi dự các cuộc họp thì chúng nó sẽ chỉ đạo cái gì?
- Không phải trả lương đâu, Vừ A Sính à. Có chức, có danh rồi, các vị ấy cũng kiếm được nhiều nhiều tiền đấy. Còn chỉ đạo gì hả? Tôi giao cho Sở Kế hoach và Đầu tư phối hợp với Cục Thống kê soạn sẵn mẫu phát biểu chỉ đạo cho từng cấp, nhân bản ra gửi các đồng chí lãnh đạo mới, cứ thể mà đọc, có gì phải nghĩ đâu. Tất nhiên là các bài mẫu đó phải để trống ngày tháng, tên hội nghị và phần kính thưa. – Chủ tọa Lò A Chịu chỉ đạo. – Thế nào, đồng chí A Sính rõ chưa? Còn thắc mắc gì không?
- Thế thì tao, à tôi rõ rồi. Tôi hỏi thêm,  tết này thằng A Quýnh, con trai tôi, tròn 15 tuổi, nó đòi cưới vợ, nhưng tôi không có tiền. Vậy, tôi có được bán cái chức Chủ tịch xã lấy tiền hay đem đổi lấy hai ba con lợn cho nó cưới vợ không? – Vừ A Sính hỏi, tay phải cào cào vào tai trái.
- Về nguyên tắc thì được, nhưng tiền phải nộp một nửa vào ngân sách. Riêng trường hợp đồng chí Vừ A Sính thì không được bán chức của mình đâu, vì đồng chí làm được việc, dân yêu mà. Thôi, các đồng chí cứ hội thảo tiếp đi, tôi phải “chạy xô” đến cuộc họp khác đây, sau đấy còn phải dự chiêu đãi một đoàn Trung ương. Này, đồng chí Mai Tính, Sở Kế hoạch đã chuẩn bị bài phát biểu chỉ đạo cho tôi chưa? – Nói rồi, Phó chủ tịch vòng tay trái qua lưng Giàng Cho Bằng đón bài đit-xơ-cua từ tay Giám đốc Mai Tính, đứng dậy, miệng cười hết cỡ, vẫy chào các đại biểu bước ra cửa trong tiếng vỗ tay vang dội.

Hà Nội, tháng 7 năm 2015