Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Số xấu số đẹp (Đình Tài sáng tác)



CHẲNG QUA DO SỐ CẢ THÔI

Nguyễn Đình Tài

Bị trễ lớp học doanh nghiệp 4 phút, lí nhí chào thầy xong tôi rón rén đi xuống bàn cuối nơi còn trống một ghế trong góc.
- Chào anh. – Tôi chào xã giao người đàn ông ngồi cạnh.
- Không dám. – Ông ta đáp khẽ, khuôn mặt buồn như đĩa thịt đông.
- Ơ, sếp Một, sao sếp lại ngồi đây? – Tôi reo lên. Ông Khổng Duy Một, sếp cũ của tôi, Giám đốc Công ty Bất động sản Thiên Di. – Sếp còn nhận ra thằng em này không!?
- Thứ nhất, tôi nay không còn là sếp của cậu; thứ hai, cậu là thằng “Tứ Tử”, tôi lạ gì. Thứ ba, cậu đừng vội sướng với cái chức “xeo” (CEO – Giám đốc điều hành) của mình nhá! May hơn khôn, chẳng qua do số cả thôi. – Ông Một hằn học.
- Ấy chết, em không dám, bác thứ lỗi nếu có gì không phải với bác trước đây. - Tôi phân bua.

Ba năm trước đây, tôi đã từng làm trưởng phòng Marketing cho Công ty Thiên Di. Tôi bị buộc phải rời Công ty đúng vào thời khắc vinh quang nhất của nó. Tôi còn nhớ như in khuôn mặt rạng ngời, láng bóng của Giám đốc Khổng Duy Một hôm Đại hội tổng kết năm và những lời “chém gió” và “đập nổ” mới bốc làm sao của sếp:
- Công ty chúng ta phát đạt, hoành tráng như ngày hôm nay, các vị có biết vì sao không? – Sếp hướng xuống hội trường.
- Vì lãnh đạo sáng suốt ạ. – Nhiều tiếng nói vọng lên.
- Không hẳn.
- Vì gặp đợt sốt đất ạ.
- Cũng không hẳn đâu, - Sếp vẫn lắc đầu, - Chẳng qua do số cả thôi! Thế các chiến hữu có biết số nào là số đẹp không?


- Số 6 và số 8! – Cả hội trường đồng thanh.
- Đúng, 6 là lục, lục là lộc; 8 là bát, bát là phát. 68 là lộc phát! Mà 68 chính là số nhà của trụ sở Công ty Thiên Di này, 6868 - lộc phát lộc phát là số xe Lếc-xù (lexus) của tôi. Còn số nào nữa? – Sếp Một quay sang Trưởng phòng Tổ chức Trần Vô Cửu.
- Dạ, số 9 ạ. – Trần Vô Cửu hớn hở.
- Dĩ nhiên rồi, chính là tên cậu đấy, 9 theo tiếng Tàu là cửu, cửu là vĩnh cửu. Thế các vị có nhớ Tôn Ngộ Không có bao nhiêu phép thần thông quảng đại không?
- 72! – Cả hội trường đồng thanh.
- Đúng, 7 cộng 2 là 9! Còn Trư Ngộ Năng? 
- 36 phép!
- 3 cộng 6 là 9! Còn Sa Ngộ Tĩnh?
- Là 18, 1 cộng 8 là 9! – Hội trường say sưa.
- Đến Bạch Mã mà sư phụ Đường Tăng cưỡi cũng 9 phép thần thông quảng đại. – Giám đốc chốt. –  Vậy cho nên số cuối của Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp của Công ty ta được tôi chọn mua là 9. Công ty chúng ta sẽ có ít nhất 9 phép thần thông biến hóa trong cơ chế thị trường này và trường tồn vĩnh cửu!
- Thưa anh, - Trưởng phòng Tổ chức dõng dạc, - số 9, cửu của em cũng không thể sánh với Number One, số 1, tên anh. Number One là số đầu bảng của cả Thế giới phương Tây, đặc biệt, của Mỹ. Công ty ta mang ơn anh nhiều lắm.
- Number One, Number One! – Cả hội trường gào lên trong tiếng vỗ tay như sấm.
- Thôi, thôi, được rồi, được rồi, - Giám đốc Khổng Duy Một bành môi, nở nụ cười mãn nguyện, tay phải vẫy vẫy theo chiều thẳng đứng ám hiệu mọi người im lặng.


 - Tuy nhiên, các chiến hữu ạ, cũng có những số xấu ta không thể không tránh. Là số mấy, anh em?
- Số 4 và số 7 ạ. – Trưởng phòng Kế toán Mai Thu Chi lên tiếng.
- Cô có biết tại sao không? – Giám đốc hỏi, mắt phải đánh sang tôi, Trần Tử Tứ, Trưởng phòng Marketing, mắt trái chiếu sang Tôn Thất Bảy, Phó phòng Khách hàng. Mặt cha bảy thất sắc, còn tôi thấy tứ chi bủn rủn.
- Vì tiếng Tàu, 4 là tứ, tứ đọc như tử, tử là chết. Dân gian tránh làm cầu thang có số bậc là bội của 4, người phương tây kiêng số 13 vì 1+3 bằng 4. Còn 7 là thất, thất bát, thất tín, thất vọng. Vậy nên, Công ty chúng ta phải tránh hai “vị” này. – Sếp hùng hồn, còn tôi và thằng Bảy bồn chồn.

Hai chúng tôi rồi cũng nhanh hết bồn chồn vì sau cuộc họp đúng 7 ngày, chúng tôi nhận chung một Quyết định sa thải số 04/GĐ-CTTD của Giám đốc Công ty Thiên Di. Cầm tờ Quyết định và một ít tiền bồi thường nhỏ nhoi, tôi lê bước, ủ rũ về nhà. Cô vợ giật tờ Quyết định từ tay tôi đưa lên mắt. Tôi chờ cơn lôi đình, gào thét, nức nở. Nhưng thật kỳ lạ, điều đó không những không xảy ra, mà đổi lại, là một nụ cười bí hiểm.
- Yên tâm đi, ông xã! Quyết định này mang bí số 04, nên số ông còn hên lắm, chưa kể cái tên “Tử Tứ” của ông cũng là 04.” Tôi thộn mặt ra.
- Không hiểu à? Này nhá, 0 là vô, 4 là tư, 04 là “vô tư”. Mà ông đã nghe người ta hát đồng giao chưa?  “Vô tư là cái tròn tròn, lăn đi lăn lại vẫn còn vô tư. Vô tư là cái dài dài, nhai đi nhai lại vẫn hoài vô tư”. Đợi đấy, số ông sắp đỏ rồi.
“Lại thêm một đệ tử Hội Những người Đồng bóng nữa”, - Tôi lẩm bẩm, lò dò đi lục tìm chai wisky uống dở.

Image result for hình ảnh thầy bói xem voi

Nhưng rồi mọi chuyện hóa ra  đúng như  nàng tiên đoán. Sau một tuần nằm bẹp ở nhà, một sáng đẹp trời, bố vợ tôi di vào tay tôi một Quyết định thu nạp tôi vào Công ty Đại Ngàn của ông, một công ty nội thất cỡ lớn của thành phố,  với chức danh Giám đốc marketing. Bảy tháng sau, chợt nhớ đến thằng Tôn Thất Bảy, tôi alô cho nó:
- Mày sao rồi, 77?
- A, thằng Tứ Tử hả? Nghe nói mày đã nhảy tót lên ghế Giám đốc hả? Ghê thật!  Còn tao à? Hôm cầm tờ giấy sa thải, chán đời tao đi bộ lên cầu Long Biên, định đến Thủy cung xin tá túc. Đang đờ đẫn bước thấp bước cao, tao va thẳng vào một em đi bộ ngược chiều, ngã úp lên người em theo phương 90 độ, đôi môi tao cắm thẳng vào cặp môi mọng đỏ của em rồi cả hai nằm đơ bất động.
- Dễ đến 77 giây chứ, hả thằng “Bậy Bậy”?” Tôi đùa trêu.
- Khoảng thế, tao vội xin lỗi em và giơ má trái chuẩn bị đón cái tát. Nhưng cái tát không có, mà thay vào đó là một tiếng “chút” nhẹ vào má và tiếng “oanh vàng” ngất ngây “Em đã tìm được cho mình chàng “Chử Đồng Tử” rồi”. Mày thấy kỳ diệu chưa! Chả là, hôm ấy, thất tình, “nàng Tiên Dung” con một đại gia quyết định lên Cầu Long Biên quyên sinh và cú “va đập” định mệnh ấy đã làm đảo lộn hai số phận. Em dắt tay tao về trình diện gia đình. Phải nói thêm, cả nhà em đang te túa, hoảng hốt, lồng lộn, tá hỏa tỏa đi tìm em sau khi đọc lá thư tuyệt mệnh của em để lại. Tao được cả nhà em đón tiếp như một ân nhân cứu thế và rồi một tháng sau  tao đã trở thành “Phò mã” và kiêm chức Trợ lý tổng giám đốc cho Tập đoàn đa quốc gia của bố em.
- Vậy là đời tao và đời mày nhờ vào số 04 mà lão Khổng Duy Một ban cho”. - Tôi kết luận.

Đấy là câu chuyện của  3 năm trước. Còn bây giờ, ngồi cạnh tôi là một Khổng Duy Một cau có, bức xúc, chán chường. Mắt lờ đờ nhìn vị giảng viên trẻ đang thao thao bất tuyệt về khái niệm chiến lược kinh doanh, nhưng tôi đoán, “người” không nghe thấy gì hết.  Tôi lên tiếng hỏi han:
- Nghe nói công ty bác gần đây lỗ nặng?
- Không phải lỗ nặng mà chết đến phao câu rồi. – Ông Một sẵng giọng.
- Sao vậy, bác? – Tôi tò mò đồng cảm.
- Sao giăng gì, đã bảo chẳng qua do số cả thôi. Tự nhiên, trước đây 2 năm, ông Ủy ban nhân dân có dự án đánh lại số nhà. Trụ sở công ty tớ đang 68 - lộc phát bị chuyển thành 78 - thất bát, thế có đen không! – Ông Một tuôn ra một hơi.
- Nhưng số đuôi của Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp của công ty là 9, vĩnh cửu cơ mà? – Tôi thắc mắc.
- Đúng là 9, nhưng trước đấy đứng số 0, tức là không chín, không chín tức là chưa chín, mà chưa chín đã xung trận là chết chắc, cậu hiểu chưa? Tôi mới đuổi thằng Cửu đi rồi, nó là Vô Cửu cũng tức là 09. Chưa kể nó đã tư vấn cho tôi lấy tên công ty là Thiên Di. – Ông Một bức xúc.

- Thiên Di là tên hay đấy chứ. – Tôi ngạc nhiên.
- Hay gì mà hay, Thiên là Trời, Di là đày, Thiên Di là Trời đày, thì công ty phát làm sao được. – Ông Một nói như khóc.
- Thế bác thay nó bằng tên gì? – Tôi hỏi.
- Là Thái Dương!
“Là Thái Dương ư?”, tôi thầm nghĩ, “May mà công ty ông ấy hoạt động ngoài Bắc, chứ vô Trung, dân trong đó hay nói ngược Thái Dương thành “Thương d… thì không biết có phát được không”./.

                                                             Hà Nội, tháng 6 năm 2015

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

Kỷ niệm 40 năm thành lập Viện Khoa học VN

Ngày 20/5/2015 Viện HLKHCN VN đã kỷ niệm 40 năm thành lập. Tên gọi lúc đầu là Viện Khoa học VN với 3 viện nghiên cứu cơ bản ban đầu (Viện Nghiên cứu KH tự nhiên -1964; Viện Toán học và Viện Vật lý - 1969) cùng các phòng nghiên cứu cơ bản khác (hóa học, cơ học, máy tính điện tử, địa chất, sinh học...).

Lớp G Xuân Đỉnh chúng ta có một đội ngũ đông đảo các bạn công tác tại lĩnh vực vật lý, KH tính toán và điều khiển của Viện KHVN: PGS. Trần Hồng Nhung, GS. Đào Trần Cao, PGS. Ng. Bá Ân, CN. Ng. Vũ Phúc, TS. Vũ Như Lân, TS. Ng. Công Điều, PGS. Ng. Đình Tài. Trong quá trình hoạt động sáng tạo khoa học các bạn đã làm vẻ vang cho lớp G Xuân Đỉnh bằng các công trình khoa học nổi bật của mình.

Xin mời cả lớp xem bài viết trên Tạp chí Tia Sáng nhân dịp này:

(xin xem thêm bài viết trên trang Web của Viện HLKHCN VN:
http://sukien.vast.vn/40nam/index.php/lich-su-phat-trien  )

-----------------------------------------





Tia Sáng --- 04:20-20/05/2015 


Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam: Không chỉ đóng góp cho đất nước mà phải hướng đến quốc tế
T. N

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam trao quà và chụp ảnh
kỷ niệm với các cán bộ nghiên cứu lão thành
của Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam

“Chính phủ coi việc ‘đổi tên’ Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam, gắn thêm chữ ‘hàn lâm’ sẽ mang lại sự biến đổi về chất, để quá trình phát triển của Viện vừa mang tính hàn lâm nhưng cũng thực tiễn, không chỉ ở những lĩnh vực căn bản và nền tảng mà cần phải có mũi nhọn, để Viện không chỉ đóng góp vào sự phát triển của đất nước mà còn hướng đến quốc tế”, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã phát biểu như vậy trong lễ kỷ niệm 40 năm ngày thành lập Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam sáng 20/5 tại Hà Nội.


Ra đời cách đây 40 năm với tên gọi đầu tiên là Viện Khoa học Việt Nam, Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam đã được đặt kỳ vọng trở thành đơn vị đi tiên phong và đóng vai trò trụ cột trong lĩnh vực nghiên cứu cơ bản ở Việt Nam. Với sự quan tâm của các cấp lãnh đạo cũng như nỗ lực của đội ngũ cán bộ nghiên cứu, Viện đã dần khắc phục những khó khăn ban đầu, xây dựng được hệ thống khá đồng bộ về cơ sở vật chất và nhân lực, phục vụ những nhiệm vụ nghiên cứu được giao. Từ chỗ chỉ có ba viện nghiên cứu, hiện nay Viện đang quản lý 33 viện chuyên ngành nghiên cứu cơ bản, trong đó có bốn viện thực hiện quy chế tự chủ tự chịu trách nhiệm, thành lập hai Trung tâm nghiên cứu xuất sắc về Toán và Vật lý…



hàng trước - từ trái sang: VS. Trần Đại Nghĩa, Thủ tướng Phạm Văn Đồng, GS. Phan Đình Diệu, GS Nguyễn Lãm, bạn Nguyễn Đình TÀI 
hàng sau - từ trái sang: GS. Ng Văn Đạo, GS Hoàng Tụy, PGS Trịnh Quang Khuynh (?) và 1 đặc vụ bảo vệ TTg phía sau bạn Tài.
(Ảnh: trích từ bài viết của VS. Ng Văn Hiệuhttp://sukien.vast.vn/40nam/index.php/lich-su-phat-trien - trên trang web của Viện HLKHCN VN)


Ngoài các lĩnh vực nghiên cứu cơ bản, Viện còn đi tiên phong trong việc phát triển một số lĩnh vực công nghệ cao như công nghệ thông tin, điện tử, tự động hóa, công nghệ vũ trụ; công nghệ sinh học, công nghệ vi sinh, tin – lý hóa – sinh, y học, khai thác và bảo vệ tài nguyên sinh vật đặc hữu; công nghệ vật liệu mới với công nghệ nano, quang tử, vật liệu tổ hợp, vật liệu môi sinh… Trên cơ sở này, Viện được giao phụ trách bốn phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia về công nghệ gene, công nghệ tế bào thực vật, vật liệu và linh kiện điện tử, công nghệ mạng và đa phương tiện với nhiều trang thiết bị hiện đại.

Nhiều tên tuổi lớn của ngành KH&CN Việt Nam đã tham gia công tác quản lý và nghiên cứu tại Viện, như GS.VS Trần Đại Nghĩa, GS Lê Văn Thiêm, GS VS Nguyễn Văn Hiệu, GS Hoàng Tụy, trong đó GS Hoàng Tụy được vinh dự trao giải thưởng Hồ Chí Minh… Trong những năm gần đây, khi giải thưởng Tạ Quang Bửu ra đời, những nhà khoa học xuất sắc của Viện cũng đã được ghi danh như GS. TS Nguyễn Bá Ân (Viện Vật lý) năm 2014, GS. TS Nguyễn Đông Yên, PGS. TS Phạm Hoàng Hiệp (Viện Toán học) năm 2015.




Trong các lĩnh vực nghiên cứu của Viện, lĩnh vực nghiên cứu cơ bản vẫn là thế mạnh. Tính đến năm 2014, Viện vẫn là đơn vị nghiên cứu dẫn đầu cả nước trong lĩnh vực nghiên cứu cơ bản và có số lượng công bố trên các tạp chí ISI cao nhất. Các công bố quốc tế của Viện tăng liên tục trong năm năm gần đây với mức tăng mỗi năm khoảng 15%, riêng năm 2014 tăng hơn 20% so với năm 2013, trong số đó, nhiều công trình được đăng trên các tạp chí có hệ số ảnh hưởng IF cao.

Phát biểu tại lễ kỷ niệm, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam nhấn mạnh, các công bố trên tạp chí ISI của khoa học Việt Nam trong vòng năm năm qua (2009-2015) đạt mức tăng trưởng 20%, trong đó Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam chiếm hơn 30% trong tổng số công bố và khoa học Việt Nam hiện tại đã lọt vào tốp bốn khu vực Đông Nam Á cùng Singapore, Malaysia và Thái Lan cũng là tín hiệu đáng mừng. Tuy nhiên so sánh về số lượng với các quốc gia này, rõ ràng công bố của khoa học Việt Nam vẫn còn nhiều cách biệt.

(Số lượng bài báo công bố đến tháng 5/2015 của GS Ng. bá ÂN là 172 - theo trang mạng  ResearchGate do Bill Gate tài trợ)

Trong quá trình xây dựng và phát triển, Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam đã trải qua nhiều lần đổi tên. Phó Thủ tướng cho rằng, “Chính phủ coi việc ‘đổi tên’ Viện Hàn lâm KH&CN Việt Nam, gắn thêm chữ ‘hàn lâm’ sẽ mang lại sự biến đổi về chất, để quá trình phát triển vừa mang tính hàn lâm nhưng cũng thực tiễn, không chỉ ở những lĩnh vực căn bản và nền tảng mà cần phải có mũi nhọn, để Viện không chỉ đóng góp vào sự phát triển của đất nước mà còn hướng đến quốc tế…”

Về đội ngũ nghiên cứu của Viện, Phó Thủ tướng mong muốn Viện sẽ có những nhà khoa học xuất sắc, có khả năng đóng góp vào sự phát triển của đất nước cũng như quá trình phát triển của khoa học thế giới. Nhà nước sẽ có những ưu đãi để các nhà khoa học xuất sắc phát huy được khả năng của mình.




(GS. Bá Ân tại Đại học Thăng Long - 29/1/2015)


-------------------------------------------------------------

Xin xem các công bố của các bạn Lớp G trên trang mạng ResearchGate :





(nguồn: email của GS Bá Ân gửi từ Viện nghiên cứu cao cấp Hàn Quốc - KIAS - 4/5/2015).

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

Cảm giác mạnh (Đình Tài sáng tác)





CẢM GIÁC MẠNH

Nguyễn Đình Tài

Thị trấn Tăng Động một thời nổi tiếng có truyền thống cách mạng, vậy mà từ ngày đổi mới đến nay trở nên đơn vị bi bét, tụt hậu, đứng nhất từ dưới lên trong bảng xếp hạng của tỉnh, đặc biệt yếu là chỉ tiêu văn hóa. Thanh niên thị trấn nổi tiếng quậy phá, cứng đầu cứng cổ, gây gổ, hung hăng.
Năm ngoái, Tỉnh cử về một Chủ tịch mới, ông Quách Phí Lực nguyên là Chi cục trưởng  kiểm lâm, thay cho Chủ tịch UBND Thị trấn Tăng Động về hưu. Nghe nói Chủ tịch Lực được thưởng bằng khen cấp Bộ vì thành tích trấn áp lâm tặc.



Ngay sau hôm nhậm chức, Chủ tịch triệu tập cuộc họp toàn thể mở rộng của Ủy ban. Ông đi ngay vào vấn đề nóng:
- Tôi được biết, thanh niên Thị trấn ta thuộc loại đầu gấu, bất trị. Nhưng tôi không tin là không thể trị được. Tất cả là do môi trường. Tôi có thằng con trai, từng là đứa ngỗ nghịch quậy nhất tỉnh, vậy mà cho sang Mỹ sống được vài năm, lấy vợ, đẻ con và giờ là công dân gương mẫu của Hoa Kỳ. Mà không riêng gì nó, hầu như tất cả những đứa “sừng vẩy”, “có số má” sang trời Tây trở nên ngoan cả. Vợ chồng tôi sang Mỹ chơi, thằng con đưa ô tô đi khắp nơi, cứ hễ thấy đèn đỏ là dừng tắp lự, kể cả lúc nửa đêm phố vắng không một bóng người chứ đừng nói có cảnh sát. Vậy, vấn đề là ta phải tìm ra lối thoát, tạo ra môi trường để lớp trẻ thể hiện hết tài năng và bản năng của chúng.



- Nhưng chúng cháu vẫn thường xuyên thông qua Đoàn, Đội giáo dục tư tưởng, mở các lớp học chính trị, tuyên truyền nếp sống lành mạnh đến chúng nó…-  Bí thư Đoàn thị trấn Bùi Thư Thả rụt rè lên tiếng.
- Biết rồi, Biết rồi, - Chủ tịch Lực cắt lời, - Nhưng không ăn nhằm gì phải không? Món ấy thời này chúng nó khó “tiêu hóa” lắm. Bản chất vấn đề không hẳn ở tư tưởng, đạo đức, mà là ở cảm xúc, cảm giác. Chú hiểu chưa.
- Dạ chưa ạ. – Cậu Bí thư bối rối, hai mắt cụp xuống.
- Nếu vậy, tôi hỏi chú Trưởng phòng Văn hóa – Thể thao, một khi no cơm, ấm cật,  mà không có chỗ xả thì sao?
- Dạ, thưa anh, thì “dậm giật chân tay ạ”. – Trưởng phòng Phó Mặc Điền trả lời.
- Còn hơn cả dậm giật! Một khi thừa kalo, dư năng lượng, không việc làm thì, nói như các cụ, “Nhàn cư vi bất thiện”. Chú hiểu chưa?
- Dạ, em hiểu ạ. – Trưởng phòng Văn hóa- Thể thao thị trấn lí nhí.
- Thế chú đã làm những gì để lôi cuốn bọn trẻ vào các hoạt động văn hóa, thể thao lành mạnh, có ích, xả bớt năng lượng?
- Dạ, thì chúng em cũng cho sửa sang lại sân vận động, bổ sung vài điểm vui chơi trong công viên,… Trưởng phòng Phó Mặc Điền ấp úng.



- Tôi lạ gì cái đu quay lừ đừ, ọp ẹp “siêu tốc rùa bò” của công viên nhà chú. Loại ấy chỉ thích hợp cho trẻ U6 và các bô lão U90 thôi. Còn sân vận động Thị trấn thì chỉ thấy mấy cụ lão niên đứng vẩy tay, hít thở bên cạnh đàn bò gặm cỏ chứ có mống thanh niên nào đâu! Các vị phải nhớ rằng  thanh niên đa phần đều thích cảm giác mạnh. Nhất là thời này, no đủ, thừa kalo không biết xả vào đâu, nên một lũ thanh niên tụ tập đua xe, lũ khác bài bạc, đá gà, đập phá, chặn đường trêu ghẹo phụ nữ… Tội của chúng nó thì rõ rồi, nhưng không phải không có lỗi của chúng ta. Vì vậy, tôi đề nghị ngành văn hóa, thể thao của tỉnh phải tìm ngay các giải pháp xả kalo cho lũ trẻ, tạo cho chúng cơ hội hưởng cảm giác mạnh. – Chủ tịch kết luận.

Cả thị trấn Tăng Động sôi lên. Các sáng kiến nảy nở tưng bừng như con gà rừng. Chiếc đu quay ọp ẹp được thay bằng một tàu điện đu quay xoắn hiện đại, uốn lượn các kiểu như sóng thần, với nhiều góc thẳng đứng hay gần thẳng đứng, tốc độ quay 200 km/giờ. Dây bảo hiểm nilon được thay bằng sợi xích sắt chân voi. Bây giờ thì lũ thanh niên đầu cua người văng ra hàng mét khi tàu lao nhanh, miệng rú gào như đang rơi xuống vực sâu. Chiếc cầu treo bằng gỗ bắc qua con sông chảy xiết ngăn đôi thị trấn nay được thay bằng cây cầu sắt lớn. Giữa cầu xây một bệ cầu nhảy không phải cho vận động viên nhảy ván nghệ thuật mà để chơi món buộc dây chun vào cổ chân lao người xuống sông. Từ độ cao 15 mét, các nam thanh nữ tú một cẳng chân buộc dây bay liệng như chim bói cá hụp đầu xuống nước, rồi ngóc lên, hụp xuống theo sự co dãn của dây chun trong tiếng rú man rợ, sung sướng. Dưới chân cầu, một đội dịch vụ cứu hộ  mặc sẵn bộ quần áo lặn, chỉ chờ có vị nào phi xuống đáy sông do đứt chun thì xuống cứu hoặc mò vớt xác. Còn sân vận động được thiết kế lại thành trường đua xe máy phân khối lớn. Đường đua địa hình được đào, bồi thành các gò đống, ổ trâu, ổ voi. Hàng tuần, vào tối thứ bảy, hàng nghìn người dân thị trấn mua vé vào xem cuộc đua của các tay lái trẻ, trước đây đã từng là các tay đua xe bất hảo, bất trị của thị trấn này, giờ mặc giáp mũ kín mít, đeo số sau lưng hiên ngang cưỡi trên  xe Harley đen xì đã tháo bô và phanh. Dọc theo hai khán đài đặt sẵn một loạt vòng hoa tang và mấy cỗ quan tài phòng khi có “chiến sĩ” nào chẳng may bỏ mạng thì đã có ngay dịch vụ tang lễ tại chỗ. Người xem  ngất ngây như con gà tây  vì những cú xe lộn nhào như xiếc trong tiếng động cơ gầm rú. Một nhà thi đấu Kick-boxing (vừa đấm vừa đá) được xây dựng ngay bên cạnh Trung tâm chỉnh hình – nắn xương của Bệnh viện đa khoa thị trấn. Từ nay, những “người hùng” máu lạnh thả sức gào thét, đấm đá, bẻ xương , bẻ cổ nhau, mà không phải lo bị nằm bỏ đói, lãng quên.



Thị trấn Tăng  Động trở nên yên bình trong sôi động. Đám thanh niên “đầu bò, cộm cán” giờ thì một số đã sang thế giới bên kia một cách yêng hùng, một số gãy sống lưng nằm liệt giường, số khác ngồi “bắt chuồn chuồn” do chấn thương sọ não. Lớp trẻ Thị trấn bây giờ thỏa sức thử cảm giác mạnh trong kỷ luật và tổ chức, không làm khổ ai ngoài tự làm khổ chính mình. Kinh tế thị trường phát triển lên trông thấy: dịch vụ tang lễ tăng đột biến, nghề trồng hoa (đặc biệt hoa tang) “nở rộ”, nghề mộc (đặc biệt nghề đóng áo quan) trở nên “hot”, nghề sản xuất dây chun, áo lặn mở ra khắp nơi, Bệnh viện thị trấn (đặc biệt Trung tâm chỉnh hình) trước đây thưa vắng như chùa Bà Đanh nay đứng trước nguy cơ quá tải vì bệnh nhân – khách hàng trẻ nhập vào tấp nập.



Ông Chủ tịch thị trấn được cả Tỉnh ngưỡng mộ, tấm tắc, tôn vinh như người anh hùng thời kỳ đổi mới. Để nhân rộng mô hình mới này, ông được điều chuyển lên tỉnh làm Giám đốc sở văn hóa – Thể thao. Nhưng nghe đâu, sau khi dẹp được nạn quậy phá của các loại “chíp hôi” ở thành phố, thủ phủ của Tỉnh, đồng chí Quách Phí lực nhận được quyết định về hưu sớm ở tuổi 55 vì lý do sức khỏe. Nhưng có người bảo không phải “zậy”, chẳng qua sáng kiến của đồng chí đã dẫn đến những mất mát đã dự liệu là trong số các cậu con trai quý tử của các đồng chí Lãnh đạo tỉnh một số hy sinh oanh liệt trong các cuộc đua xe khủng khiếp, một số mất tích dưới sông sâu vì dây chun buộc cổ chân tự đứt nay vẫn chưa tìm được, số khác nằm liệt giường do gãy xương sống trong các trận kick – boxing chí tử. Than ôi! Chiến công nào cũng có giá của nó!

                                                                                         Hà Nội,  tháng 5 năm 2015



Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Gặp mặt Thầy QUYẾN tại Hải Phòng

Cách đây 5 năm Lớp G chúng ta đã được gặp Thầy Quyến dạy môn sinh học tại Trường THPT Xuân Đỉnh nhân dịp kỷ niệm 50 năm của Trường (10/1960 --11/2010).

Năm nay vào mùa hoa phượng nở rộ đất Cảng trong không khí kỷ niệm 60 năm giải phóng Hải Phòng (13/5/1955 quân Pháp rút khỏi miền Bắc tại Bến Nghiêng Đồ Sơn - HP; xem http://www.tamguong.vn/sac-mau/694458/buc-anh-lich-su-ngay-giai-phong-hai-phong-tpoq.html ) bạn Phan Huy Phú và tôi (Ng. Vĩnh Thuận) được gặp mặt Thầy QUYẾN trong lễ cưới cháu nội của Thầy tại Hải Phòng chiều 10/5/2015.


(Bạn Phú kể lại với Thầy kỷ niệm Thầy Quyến đưa bạn 
đi thi HS giỏi Thành phố môn vật lý gần nửa thế kỷ qua)



Thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp 8E của tôi cùng Phan Văn Bá, Hồ Quang Minh, Vinh lớp trưởng, Hưởng, Tùng (con gái cố PTTg Ng. Duy Trinh)... 50 năm trước khi chúng tôi từ cấp 2 bỡ ngỡ bước vào ngôi Trường cấp 3 Xuân Đỉnh nổi tiếng miền Bắc (lá cờ đầu các Trường cấp 3) đầu tháng 9 năm 1965. Khi đó thầy là giáo viên trẻ 25 tuổi tốt nghiệp ĐHSP HN về Xuân Đỉnh vừa được 1 năm học (thầy về Trường cấp 3 XĐ năm 1964, dạy khóa 4 của Trường, dạy cô Được sau là vợ thầy Định, cậu Giang của bạn Minh, anh Huynh, anh Đặng Việt Bắc...). Sau này Thầy chuyển về dạy Trường cấp 3 huyện nhà Giao Thủy rồi Thầy nghỉ hưu tại quê: xóm 1, xã Giao Yến, h. Giao Thủy. Nam Định.


Lớp 8E của chúng tôi học ngoài khu Đông vì chủ trương sơ tán các lớp/ lán học ra xa trung tâm xã Xuân Đỉnh. Được học môn của Thầy học kỳ 1 lớp 8E, sang học kỳ 2 tôi và bạn Phan văn Bá chuyển về Lớp 8G (học trong Trường chính) rồi tiếp tục lên lớp 9G và tốt nghiệp cấp 3 từ lớp 10G (ở lớp sơ tán ngoài rìa khu Trung Xuân Đỉnh). Như vậy trong quá trình học cấp 3 phổ thông tôi được bốn Thầy chủ nhiệm dìu dắt: Thầy Quyến 8E, Thầy Dân, Hải và Thầy Định lớp G, mà Thầy Quyến là người thầy chủ nhiệm đầu tiên với tác phong cởi mở, tận tình chỉ bảo học sinh đầu cấp.


Thầy Quyến là giáo viên môn sinh học, nên chắc Thầy biết chăm chút sức khỏe hơn các thầy dạy môn khác. Năm nay đã 78 tuổi mà thầy vẫn nhanh nhẹn và hình ảnh vẫn trẻ như khi chúng tôi gặp Thầy trong Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường c.3 Xuân Đỉnh ngày CN 13/11/2010:


Năm năm rồi đấy, chúng tôi lũ học trò mới 64-65 mà nhiều bạn đã mang bệnh tật (tim mạch, gút, tiểu đường...), có bạn gặp phải trọng bệnh, thế mà Thầy vẫn phăm phăm chụp ảnh ghi hình lễ cưới cháu gái nội đầu tiên, vẫn nhanh nhẹn đi các bàn tiệc bắt tay thăm hỏi trò chuyện với mọi người.

(Thầy Quyến -tóc bạc đứng giữa- đang ghi hình cháu gái và cháu rể 
rót rượu mừng trong tiệc cưới)

Bạn Phú và tôi rất cảm động được gặp mặt người Thầy kính trọng trong ngày chủ nhật 10-5-2015 tại Trung tâm tiệc cưới Gia Viên - Hải Phòng.

(Thầy Quyến cùng GS. Dũng - em trai cố GS. Phạm Huy Thông trao đổi các kỷ niệm về Thầy Thông-Hiệu trưởng ĐHSP khi thầy Quyến đang học tại Trường)


Bạn Phú giao cho tôi nhiệm vụ lên kế hoạch về quê Giao Thủy thăm Thầy và Cô. Huyện Giao Thủy quê Thầy có Vườn Quốc gia Xuân Thủy (  http://vuonquocgiaxuanthuy.org.vn ) bảo tồn các loài chim và bảo vệ Rừng ngập mặn. Dưới đây là vài hình ảnh về quê hương Giao Thủy của Thầy Quyến:

(Từ đường dòng họ Nguyễn, xã Giao Yến)

(Cổng làng - xã Giao Yến - Giao Thủy - Nam Định)







(Thầy Quyến cùng các Thầy Cô và đại biểu trong lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường PT cấp 3 Xuân Đỉnh 1960- 2010)

------------------------------------------------
(Vĩnh Thuận - Ngọc hà - Hà nội - 23h30 - chủ nhật 10/5/2015)

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

ĐÂU LẠI VÀO ĐẤY (Đình Tài sáng tác)

BBT (9/4/2015) - Phó giáo sư, Nhà văn, Nhà giáo U70 Đình Tài gửi tới BBT một sáng tác mới để hưởng ứng chiến dịch "Kây Sanh Hà Lội" đúng ngày 01/04/2015. Vì lý do tế nhị, sợ gây hiểu lầm, BBT để đến hôm lay mới công bố truyện ngắn cực kỳ hot và siêu humour này. Xin giới thiệu cùng các Bạn Lớp G Xuân Đỉnh:



ĐÂU LẠI VÀO ĐẤY

( hay là “CÁI KHÓ LÓ BẠC TỶ” )

Nguyễn Đình Tài

Lãnh đạo chủ chốt tất cả các bộ phận của Bệnh viện được lệnh họp gấp. Mọi người nôn nóng, đã nửa giờ rồi mà Giám đốc vẫn chưa xuất hiện. Đây rồi, người tất tả đi vào, mặt khó đăm đăm. Chắc có chuyện chẳng lành.

- Tôi thông báo ngay cho các đồng chí lệnh của Bộ, - Chưa kịp đặt mông xuống ghế, Giám đốc đã mở miệng, - Trong vòng một tuần, bắt đầu hôm nay,  Bệnh viện chúng ta sẽ phải là một trong số các bệnh viện của Trung ương không quá tải. Và, tuần sau, Bộ sẽ cử đoàn thanh tra về giám sát chặt chẽ. Nếu chúng ta không thực hiện được thì…

- Thì sao ạ!? – Chúng tôi ồ lên.
- Thì sao à? Nhẹ thì cảnh cáo, còn nặng thì cách chức!
“Tưởng gì, cách chức ai? Còn lâu mới cách chức được ai!” Chúng tôi nghĩ.
- Nào, bây giờ Trưởng phòng Hành chính báo cáo cho biết tình hình quá tải ở Bệnh viện ta như thế nào và giải pháp giảm tải. - Giám đốc Mai Xong Cả  hướng về phía ông Lại Tái Quả, Trưởng phòng Hành chính.

- Dạ vâng, báo cáo anh Cả và toàn thể Hội nghị. Quá tải ở Bệnh viện ta ở cấp độ 3, tức là tầm 3 bệnh nhân trên 1 giường. So với tình hình chung hiện nay, thì đây là mức trung bình, không quá nghiêm trọng. Với cơ thể nhỏ nhắn của người Việt, đặc biệt lại cơ thể của các bệnh nhân chuyển từ tuyến dưới, thì 3 người trên 1 giường sắt cũng không phải là quá chật,…

- Thôi, thôi, đây không phải là lúc phân bua, giải thích. Vấn đề lúc này là các giải pháp thực hiện lệnh của Bộ - GIẢM TẢI! Giảm ngay 2/3 số bệnh nhân trong vòng 1 tuần!



- Dạ, vâng, vậy em vào đề luôn ạ. Theo em, giải pháp đầu tiên bây giờ là cho xuất viện tất cả bệnh nhân từ các tỉnh ngoài về, không tiếp nhận  bất cứ bệnh nhân mới nào, kể cả trong lẫn ngoại tỉnh.

- Ấy chết, không được, không được! Làm thế thì Bệnh viện ta thất thu lớn, doanh thu và lợi nhuận sẽ giảm 300% từ các  khâu viện phí, dịch vụ chụp chiếu, nhất là bảo hiểm y tế, rồi  “cả làng đói to  ”. – Kế toán trưởng Phạm Đa Luật chồm lên.
- Nhà bếp cũng sẽ lỗ to, số khách ăn sẽ giảm 4 lần, vì bớt mỗi bệnh nhân sẽ bớt đi ít nhất 1 người nhà, tức là bớt đi 2 miệng ăn. Sẽ không có 3 bữa ăn miễn phí cho các bác sĩ đâu nhá. – Bếp trưởng Đậu Pha Lạc mặt đỏ gay đứng dậy tiếp lời.

- Còn dịch vụ trông xe sẽ thất thu mỗi ngày tầm 50 triệu đồng không kém! – Thủ trưởng Tổ trông giữ xe gào lên.
 - Im nào! – Giám đốc lấy chiếc thìa inox gõ keng keng vào cốc nước cam vừa uống cạn. - Vậy vị nào có sáng kiến gì cứu Bệnh viện thì nói ra. Chỉ có điều tôi chỉ chấp nhận sáng kiến nào không làm giảm nguồn thu của chúng ta, còn nếu tăng thu càng tốt.

- Tôi đề nghị  ta cho thay giường đơn bằng giường sắt 3 tầng như ở ký túc xá sinh viên. –Phạm Y Đức, Trưởng khoa Cận lâm sàng, lên tiếng.
- Không được, bệnh viện có phải trại lính hay tàu hỏa giường nằm đâu mà đặt giường tầng. Nhà xác thì đặt thế được, chứ ở phòng bệnh nhân thì cho dù không phải nằm ghép, nhưng vẫn lồ lộ “món quá tải”. – Giám đốc xua tay.

Không khí hội nghị bỗng lắng xuống, mọi người ngơ ngác, chìm trong tư duy, một số vị suy tư quá đà nên hai mắt díp cả lại, đầu gật lên gật xuống. Bỗng một cánh tay múp míp dơ lên và tiếp đến là một tấm thân đẫy đà thẳng dậy, miệng cười toét:

- Tôi xin có kế này! – Mọi người đổ dồn mắt vào Đào Bằng Được, Chủ tịch Công đoàn bệnh viện, nguyên là bác sĩ phẫu thuật biết nghề, phải tội hay đãng trí nên 10 lần mổ thì 9 lần bỏ quên thứ gì đó trong bụng bệnh nhân, lúc thì dao, lúc thì kéo, lúc thì bông, gạc... Bị phê bình nhắc nhở và bỏ qua nhiều lần, cho đến một ngày nọ, mổ ruột thừa xong, Sir để quên cả chiếc di động Nokia trong bụng một bệnh nhân nữ, đến mức người yêu của Được réo rắt lời yêu thương trong bụng bệnh nhân thì buộc Giám đốc, dù cùng ngồi chiếu tá lả hàng đêm với Được,  buộc phải cho Sir thôi làm chuyên môn, thuyên chuyển sang làm Chủ tịch công đoàn.

- Sao, nhà phẫu thuật “thiên tài đãng trí”, có gì nói ra mau! Chỉ có điều, mưu sâu kế hiểm gì không biết, nhưng không được giảm số lượng bệnh nhân, không được làm giảm lợi nhuận và thu nhập của “đồng đội”! Rõ chưa? – Giám đốc chỉ đạo.

- Dạ, rõ ạ, kế này của em sẽ giảm tải 2/3 mà lại không giảm bệnh nhân, lại còn tăng thu! – Được phấn chấn.  



- Tốt, -Giám đốc Cả mắt sáng lên,-  nói ngay đi!
Cả hội nghị dướn mắt nhìn Được. Được tiếp lời:
- Tôi hỏi các vị cái giường sinh ra để làm gì?
- Để ngủ chứ còn để làm gì! – Mọi người đồng thanh.
- Vậy, một người ngủ mấy giờ một ngày là đủ?
- Thì 7 đến 8 giờ. – Chúng tôi sốt ruột.

- Vậy cớ gì mà ta lại để họ nằm lì trên giường suốt 24 giờ? Cớ gì để họ giữ lấy giường làm của riêng, rồi nằm đó trên chục giờ nhìn mạng nhện? Vừa hại người lại phản khoa học! Vì vậy, tôi đề nghị chia làm 3 ca sử dụng giường, mỗi ca 8 giờ và chỉ để ngủ. Bệnh nhân ta cũng chia thành 3 tốp: tốp 1 gồm các nam thanh nữ tú; tốp 2 là các bô lão; và tốp 3 là đám đàn bà trẻ con.  Tốp 1 sẽ ngủ vào ca đầu từ 4 giờ sáng đến 12 giờ trưa; tốp 2 ngủ từ 1 giờ trưa đến 8 giờ tối; còn tốp 3 từ chin giờ tối đến 3 giờ sáng.
- Nghe hay đấy! Cậu nói rõ thêm nào! Tại sao đám trai trẻ lại cho đi ngủ muộn vậy, còn cánh già thì ngủ ngày? – Giám đốc khích lệ.

- Dạ, thưa anh Cả, lũ trẻ thời nay có mấy đứa đi ngủ sớm đâu. Suốt đêm chúng nó hết nhảy nhót, lên mạng rồi lại bài bạc, đến khi mệt rũ mới lăn ra ngủ thì cũng tầm 4 giờ sáng rồi. Còn các cụ thì có mấy người ngủ đêm được. Đêm xuống, các cụ cứ lăn bên này, trở bên kia, hết dậy uống thuốc ngủ lại lọ mọ đi đái đêm. Vậy chẳng thà tổ chức cho các cụ câu lạc bộ trà đạo, ngâm thơ đêm, tập thái cực quyền, nhảy híp hốp dưỡng sinh buổi sáng. Sau đó, ăn cơm trưa xong, ta để các cụ ngủ một mạch đến bữa tối. Còn đám đàn bà  trẻ con, diện ưu tiên, ban ngày cho đi siêu thị, la cà buôn chuyện ngoài chợ, trong công viên, tối về ngủ sớm giữ sức khỏe.

- Hay! Tớ thấy được! – Giám đốc phấn khởi.
- Nhưng, thưa đồng chí Đào Bằng Được, khoa tôi có những bệnh nhân nằm liệt, thậm chí sống thực vật thì làm sao? – Trưởng khoa Lâm sàng, Mai Chuyển, lên tiếng.
- Câu hỏi hay! Nhưng không lo đâu đồng chí Chuyển ạ. – Chủ tịch Được giải thích, - Hội ấy ta tạm chuyển sang Nhà lạnh, dĩ nhiên tắt điều hòa đi thôi.
- Đám bệnh nhân nữ cho đi chơi thì phí quá. Tôi đề nghị tuyển một số sang làm phụ bếp miễn phí. – Bếp trưởng đề xuất.
- Tốt! Tôi đồng ý. – Giám đốc Cả cười tươi.
- Tôi xin có ý kiến. – Một cánh tay xương xẩu, đen đủi giơ lên.
- Gì thế bác Tịch, Nhà xác cũng quá tải à? – Giám đốc lo lắng hỏi ông quản lý Nhà xác.
- Dạ vâng, thương quá. – Bác Tịch sụt sùi, - Tôi chỉ đề nghị Giám đốc cho tuyển một số bệnh nhân không có tiền sử bệnh thần kinh tham gia cùng tôi công tác lau rửa, trang điểm cho người quá cố trong Nhà xác. – Bác Tịch lẩy bẩy lấy tay quẹt mắt, run run ngồi xuống.

- Bác không phải lo, không cụ nào trong Đoàn thanh tra dám chui vào Nhà xác của bác để đếm người đâu. Và tôi ủng hộ sáng kiến tuyển nhân lực của bác. Bây giờ tôi tuyên bố thành lập Hội đồng Xóa quá tải do Phó giám đốc Tôn Thất Thế làm chủ tịch, Chủ tịch Công đoàn Đào Bằng Được làm Phó chủ tịch với các Ủy viên là trưởng các bộ phận trong bệnh viện. Và  bắt đầu từ ngày mai,  đề nghị tất cả các bộ phận của Bệnh viện ra quân triển khai chiến dịch mang tên “Xóa quá tải".

Ngày hôm sau, cả Bệnh viện sôi lên sùng sục như chuẩn bị đối phó với sóng thần. Bệnh nhân được cho xếp hàng dọc, phân thành 3 “trung đoàn” với hàng chục “đại đội”. Các đội trẻ được đưa đi ra các sân vận động cổ vũ bóng đá, bóng chuyền, các đội già tiến thẳng ra công viên, đoàn phụ nữ, trẻ em rồng rắn đi siêu thị, một tốp nữ tiến vào Nhà bếp, tốp  hiệp sĩ nam khác âm thầm thâm nhập vào Nhà xác,…Buổi tối, hội trường, hành lang bệnh viện vang rền tiếng hát, tiếng thơ, tiếng nhạc hip – hop, ráp – rốp, tiếng zô – zô của cánh thanh niên, tiếng nghiến răng ken két của hội đánh phỏm hòa trong tiếng rên rỉ của mấy vị bệnh nhân kém ý thức.

Một tuần sau, đúng như hẹn, Đoàn thanh tra ào ào kéo về. Nhưng họ bị bất ngờ, sững sờ, choáng váng, vì không tìm thấy một giường nào quá một bệnh nhân. Có vị thanh tra bò xuống sàn nhà, soi đèn pin vào từng gầm giường, nhưng ngoài chuột và gián ra, không tìm thấy gì hết. Còn các vị bệnh nhân thân thương thì nằm ngủ li bì, miệng trễ ra như đang nở nụ cười bí hiểm của nàng Mona Lisa. 


(Bức tranh nàng Mona Lisa của Leonardo da Vinci )

Tin Bệnh viện của Giám đốc Mai Xong Cả xóa quá tải hoàn toàn làm chấn động dư luận còn hơn cả vụ chặt 6.500 cây xanh ở Thủ đô. Báo chí, truyền hình vây chặt cứng Giám đốc Cả phỏng vấn, tung hô, nhưng ông vẫn điềm tĩnh, khiêm nhường:

- Không có gì ghê gớm đâu các bạn. Bí quyết của thành công là nhờ có chủ trương đúng đắn, sự chỉ đạo sát sao, cụ thể và kiên quyết  của tất cả các cấp lãnh đạo cộng với sự chủ động, sáng tạo, đổi mới và tinh thần tiến công của tập thể Bệnh viện chúng tôi. Đứng trước mọi khó khăn, lạm phát hay tái lạm phát, quá tải hay tái quả chúng tôi cứ tái cấu trúc là thành công.

Hà Nội, Tháng 4 năm 2015