Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Gặp mặt Thầy QUYẾN tại Hải Phòng

Cách đây 5 năm Lớp G chúng ta đã được gặp Thầy Quyến dạy môn sinh học tại Trường THPT Xuân Đỉnh nhân dịp kỷ niệm 50 năm của Trường (10/1960 --11/2010).

Năm nay vào mùa hoa phượng nở rộ đất Cảng trong không khí kỷ niệm 60 năm giải phóng Hải Phòng (13/5/1955 quân Pháp rút khỏi miền Bắc tại Bến Nghiêng Đồ Sơn - HP; xem http://www.tamguong.vn/sac-mau/694458/buc-anh-lich-su-ngay-giai-phong-hai-phong-tpoq.html ) bạn Phan Huy Phú và tôi (Ng. Vĩnh Thuận) được gặp mặt Thầy QUYẾN trong lễ cưới cháu nội của Thầy tại Hải Phòng chiều 10/5/2015.


(Bạn Phú kể lại với Thầy kỷ niệm Thầy Quyến đưa bạn 
đi thi HS giỏi Thành phố môn vật lý gần nửa thế kỷ qua)



Thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp 8E của tôi cùng Phan Văn Bá, Hồ Quang Minh, Vinh lớp trưởng, Hưởng, Tùng (con gái cố PTTg Ng. Duy Trinh)... 50 năm trước khi chúng tôi từ cấp 2 bỡ ngỡ bước vào ngôi Trường cấp 3 Xuân Đỉnh nổi tiếng miền Bắc (lá cờ đầu các Trường cấp 3) đầu tháng 9 năm 1965. Khi đó thầy là giáo viên trẻ 25 tuổi tốt nghiệp ĐHSP HN về Xuân Đỉnh vừa được 1 năm học (thầy về Trường cấp 3 XĐ năm 1964, dạy khóa 4 của Trường, dạy cô Được sau là vợ thầy Định, cậu Giang của bạn Minh, anh Huynh, anh Đặng Việt Bắc...). Sau này Thầy chuyển về dạy Trường cấp 3 huyện nhà Giao Thủy rồi Thầy nghỉ hưu tại quê: xóm 1, xã Giao Yến, h. Giao Thủy. Nam Định.


Lớp 8E của chúng tôi học ngoài khu Đông vì chủ trương sơ tán các lớp/ lán học ra xa trung tâm xã Xuân Đỉnh. Được học môn của Thầy học kỳ 1 lớp 8E, sang học kỳ 2 tôi và bạn Phan văn Bá chuyển về Lớp 8G (học trong Trường chính) rồi tiếp tục lên lớp 9G và tốt nghiệp cấp 3 từ lớp 10G (ở lớp sơ tán ngoài rìa khu Trung Xuân Đỉnh). Như vậy trong quá trình học cấp 3 phổ thông tôi được bốn Thầy chủ nhiệm dìu dắt: Thầy Quyến 8E, Thầy Dân, Hải và Thầy Định lớp G, mà Thầy Quyến là người thầy chủ nhiệm đầu tiên với tác phong cởi mở, tận tình chỉ bảo học sinh đầu cấp.


Thầy Quyến là giáo viên môn sinh học, nên chắc Thầy biết chăm chút sức khỏe hơn các thầy dạy môn khác. Năm nay đã 78 tuổi mà thầy vẫn nhanh nhẹn và hình ảnh vẫn trẻ như khi chúng tôi gặp Thầy trong Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường c.3 Xuân Đỉnh ngày CN 13/11/2010:


Năm năm rồi đấy, chúng tôi lũ học trò mới 64-65 mà nhiều bạn đã mang bệnh tật (tim mạch, gút, tiểu đường...), có bạn gặp phải trọng bệnh, thế mà Thầy vẫn phăm phăm chụp ảnh ghi hình lễ cưới cháu gái nội đầu tiên, vẫn nhanh nhẹn đi các bàn tiệc bắt tay thăm hỏi trò chuyện với mọi người.

(Thầy Quyến -tóc bạc đứng giữa- đang ghi hình cháu gái và cháu rể 
rót rượu mừng trong tiệc cưới)

Bạn Phú và tôi rất cảm động được gặp mặt người Thầy kính trọng trong ngày chủ nhật 10-5-2015 tại Trung tâm tiệc cưới Gia Viên - Hải Phòng.

(Thầy Quyến cùng GS. Dũng - em trai cố GS. Phạm Huy Thông trao đổi các kỷ niệm về Thầy Thông-Hiệu trưởng ĐHSP khi thầy Quyến đang học tại Trường)


Bạn Phú giao cho tôi nhiệm vụ lên kế hoạch về quê Giao Thủy thăm Thầy và Cô. Huyện Giao Thủy quê Thầy có Vườn Quốc gia Xuân Thủy (  http://vuonquocgiaxuanthuy.org.vn ) bảo tồn các loài chim và bảo vệ Rừng ngập mặn. Dưới đây là vài hình ảnh về quê hương Giao Thủy của Thầy Quyến:

(Từ đường dòng họ Nguyễn, xã Giao Yến)

(Cổng làng - xã Giao Yến - Giao Thủy - Nam Định)







(Thầy Quyến cùng các Thầy Cô và đại biểu trong lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Trường PT cấp 3 Xuân Đỉnh 1960- 2010)

------------------------------------------------
(Vĩnh Thuận - Ngọc hà - Hà nội - 23h30 - chủ nhật 10/5/2015)

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

ĐÂU LẠI VÀO ĐẤY (Đình Tài sáng tác)

BBT (9/4/2015) - Phó giáo sư, Nhà văn, Nhà giáo U70 Đình Tài gửi tới BBT một sáng tác mới để hưởng ứng chiến dịch "Kây Sanh Hà Lội" đúng ngày 01/04/2015. Vì lý do tế nhị, sợ gây hiểu lầm, BBT để đến hôm lay mới công bố truyện ngắn cực kỳ hot và siêu humour này. Xin giới thiệu cùng các Bạn Lớp G Xuân Đỉnh:



ĐÂU LẠI VÀO ĐẤY

( hay là “CÁI KHÓ LÓ BẠC TỶ” )

Nguyễn Đình Tài

Lãnh đạo chủ chốt tất cả các bộ phận của Bệnh viện được lệnh họp gấp. Mọi người nôn nóng, đã nửa giờ rồi mà Giám đốc vẫn chưa xuất hiện. Đây rồi, người tất tả đi vào, mặt khó đăm đăm. Chắc có chuyện chẳng lành.

- Tôi thông báo ngay cho các đồng chí lệnh của Bộ, - Chưa kịp đặt mông xuống ghế, Giám đốc đã mở miệng, - Trong vòng một tuần, bắt đầu hôm nay,  Bệnh viện chúng ta sẽ phải là một trong số các bệnh viện của Trung ương không quá tải. Và, tuần sau, Bộ sẽ cử đoàn thanh tra về giám sát chặt chẽ. Nếu chúng ta không thực hiện được thì…

- Thì sao ạ!? – Chúng tôi ồ lên.
- Thì sao à? Nhẹ thì cảnh cáo, còn nặng thì cách chức!
“Tưởng gì, cách chức ai? Còn lâu mới cách chức được ai!” Chúng tôi nghĩ.
- Nào, bây giờ Trưởng phòng Hành chính báo cáo cho biết tình hình quá tải ở Bệnh viện ta như thế nào và giải pháp giảm tải. - Giám đốc Mai Xong Cả  hướng về phía ông Lại Tái Quả, Trưởng phòng Hành chính.

- Dạ vâng, báo cáo anh Cả và toàn thể Hội nghị. Quá tải ở Bệnh viện ta ở cấp độ 3, tức là tầm 3 bệnh nhân trên 1 giường. So với tình hình chung hiện nay, thì đây là mức trung bình, không quá nghiêm trọng. Với cơ thể nhỏ nhắn của người Việt, đặc biệt lại cơ thể của các bệnh nhân chuyển từ tuyến dưới, thì 3 người trên 1 giường sắt cũng không phải là quá chật,…

- Thôi, thôi, đây không phải là lúc phân bua, giải thích. Vấn đề lúc này là các giải pháp thực hiện lệnh của Bộ - GIẢM TẢI! Giảm ngay 2/3 số bệnh nhân trong vòng 1 tuần!



- Dạ, vâng, vậy em vào đề luôn ạ. Theo em, giải pháp đầu tiên bây giờ là cho xuất viện tất cả bệnh nhân từ các tỉnh ngoài về, không tiếp nhận  bất cứ bệnh nhân mới nào, kể cả trong lẫn ngoại tỉnh.

- Ấy chết, không được, không được! Làm thế thì Bệnh viện ta thất thu lớn, doanh thu và lợi nhuận sẽ giảm 300% từ các  khâu viện phí, dịch vụ chụp chiếu, nhất là bảo hiểm y tế, rồi  “cả làng đói to  ”. – Kế toán trưởng Phạm Đa Luật chồm lên.
- Nhà bếp cũng sẽ lỗ to, số khách ăn sẽ giảm 4 lần, vì bớt mỗi bệnh nhân sẽ bớt đi ít nhất 1 người nhà, tức là bớt đi 2 miệng ăn. Sẽ không có 3 bữa ăn miễn phí cho các bác sĩ đâu nhá. – Bếp trưởng Đậu Pha Lạc mặt đỏ gay đứng dậy tiếp lời.

- Còn dịch vụ trông xe sẽ thất thu mỗi ngày tầm 50 triệu đồng không kém! – Thủ trưởng Tổ trông giữ xe gào lên.
 - Im nào! – Giám đốc lấy chiếc thìa inox gõ keng keng vào cốc nước cam vừa uống cạn. - Vậy vị nào có sáng kiến gì cứu Bệnh viện thì nói ra. Chỉ có điều tôi chỉ chấp nhận sáng kiến nào không làm giảm nguồn thu của chúng ta, còn nếu tăng thu càng tốt.

- Tôi đề nghị  ta cho thay giường đơn bằng giường sắt 3 tầng như ở ký túc xá sinh viên. –Phạm Y Đức, Trưởng khoa Cận lâm sàng, lên tiếng.
- Không được, bệnh viện có phải trại lính hay tàu hỏa giường nằm đâu mà đặt giường tầng. Nhà xác thì đặt thế được, chứ ở phòng bệnh nhân thì cho dù không phải nằm ghép, nhưng vẫn lồ lộ “món quá tải”. – Giám đốc xua tay.

Không khí hội nghị bỗng lắng xuống, mọi người ngơ ngác, chìm trong tư duy, một số vị suy tư quá đà nên hai mắt díp cả lại, đầu gật lên gật xuống. Bỗng một cánh tay múp míp dơ lên và tiếp đến là một tấm thân đẫy đà thẳng dậy, miệng cười toét:

- Tôi xin có kế này! – Mọi người đổ dồn mắt vào Đào Bằng Được, Chủ tịch Công đoàn bệnh viện, nguyên là bác sĩ phẫu thuật biết nghề, phải tội hay đãng trí nên 10 lần mổ thì 9 lần bỏ quên thứ gì đó trong bụng bệnh nhân, lúc thì dao, lúc thì kéo, lúc thì bông, gạc... Bị phê bình nhắc nhở và bỏ qua nhiều lần, cho đến một ngày nọ, mổ ruột thừa xong, Sir để quên cả chiếc di động Nokia trong bụng một bệnh nhân nữ, đến mức người yêu của Được réo rắt lời yêu thương trong bụng bệnh nhân thì buộc Giám đốc, dù cùng ngồi chiếu tá lả hàng đêm với Được,  buộc phải cho Sir thôi làm chuyên môn, thuyên chuyển sang làm Chủ tịch công đoàn.

- Sao, nhà phẫu thuật “thiên tài đãng trí”, có gì nói ra mau! Chỉ có điều, mưu sâu kế hiểm gì không biết, nhưng không được giảm số lượng bệnh nhân, không được làm giảm lợi nhuận và thu nhập của “đồng đội”! Rõ chưa? – Giám đốc chỉ đạo.

- Dạ, rõ ạ, kế này của em sẽ giảm tải 2/3 mà lại không giảm bệnh nhân, lại còn tăng thu! – Được phấn chấn.  



- Tốt, -Giám đốc Cả mắt sáng lên,-  nói ngay đi!
Cả hội nghị dướn mắt nhìn Được. Được tiếp lời:
- Tôi hỏi các vị cái giường sinh ra để làm gì?
- Để ngủ chứ còn để làm gì! – Mọi người đồng thanh.
- Vậy, một người ngủ mấy giờ một ngày là đủ?
- Thì 7 đến 8 giờ. – Chúng tôi sốt ruột.

- Vậy cớ gì mà ta lại để họ nằm lì trên giường suốt 24 giờ? Cớ gì để họ giữ lấy giường làm của riêng, rồi nằm đó trên chục giờ nhìn mạng nhện? Vừa hại người lại phản khoa học! Vì vậy, tôi đề nghị chia làm 3 ca sử dụng giường, mỗi ca 8 giờ và chỉ để ngủ. Bệnh nhân ta cũng chia thành 3 tốp: tốp 1 gồm các nam thanh nữ tú; tốp 2 là các bô lão; và tốp 3 là đám đàn bà trẻ con.  Tốp 1 sẽ ngủ vào ca đầu từ 4 giờ sáng đến 12 giờ trưa; tốp 2 ngủ từ 1 giờ trưa đến 8 giờ tối; còn tốp 3 từ chin giờ tối đến 3 giờ sáng.
- Nghe hay đấy! Cậu nói rõ thêm nào! Tại sao đám trai trẻ lại cho đi ngủ muộn vậy, còn cánh già thì ngủ ngày? – Giám đốc khích lệ.

- Dạ, thưa anh Cả, lũ trẻ thời nay có mấy đứa đi ngủ sớm đâu. Suốt đêm chúng nó hết nhảy nhót, lên mạng rồi lại bài bạc, đến khi mệt rũ mới lăn ra ngủ thì cũng tầm 4 giờ sáng rồi. Còn các cụ thì có mấy người ngủ đêm được. Đêm xuống, các cụ cứ lăn bên này, trở bên kia, hết dậy uống thuốc ngủ lại lọ mọ đi đái đêm. Vậy chẳng thà tổ chức cho các cụ câu lạc bộ trà đạo, ngâm thơ đêm, tập thái cực quyền, nhảy híp hốp dưỡng sinh buổi sáng. Sau đó, ăn cơm trưa xong, ta để các cụ ngủ một mạch đến bữa tối. Còn đám đàn bà  trẻ con, diện ưu tiên, ban ngày cho đi siêu thị, la cà buôn chuyện ngoài chợ, trong công viên, tối về ngủ sớm giữ sức khỏe.

- Hay! Tớ thấy được! – Giám đốc phấn khởi.
- Nhưng, thưa đồng chí Đào Bằng Được, khoa tôi có những bệnh nhân nằm liệt, thậm chí sống thực vật thì làm sao? – Trưởng khoa Lâm sàng, Mai Chuyển, lên tiếng.
- Câu hỏi hay! Nhưng không lo đâu đồng chí Chuyển ạ. – Chủ tịch Được giải thích, - Hội ấy ta tạm chuyển sang Nhà lạnh, dĩ nhiên tắt điều hòa đi thôi.
- Đám bệnh nhân nữ cho đi chơi thì phí quá. Tôi đề nghị tuyển một số sang làm phụ bếp miễn phí. – Bếp trưởng đề xuất.
- Tốt! Tôi đồng ý. – Giám đốc Cả cười tươi.
- Tôi xin có ý kiến. – Một cánh tay xương xẩu, đen đủi giơ lên.
- Gì thế bác Tịch, Nhà xác cũng quá tải à? – Giám đốc lo lắng hỏi ông quản lý Nhà xác.
- Dạ vâng, thương quá. – Bác Tịch sụt sùi, - Tôi chỉ đề nghị Giám đốc cho tuyển một số bệnh nhân không có tiền sử bệnh thần kinh tham gia cùng tôi công tác lau rửa, trang điểm cho người quá cố trong Nhà xác. – Bác Tịch lẩy bẩy lấy tay quẹt mắt, run run ngồi xuống.

- Bác không phải lo, không cụ nào trong Đoàn thanh tra dám chui vào Nhà xác của bác để đếm người đâu. Và tôi ủng hộ sáng kiến tuyển nhân lực của bác. Bây giờ tôi tuyên bố thành lập Hội đồng Xóa quá tải do Phó giám đốc Tôn Thất Thế làm chủ tịch, Chủ tịch Công đoàn Đào Bằng Được làm Phó chủ tịch với các Ủy viên là trưởng các bộ phận trong bệnh viện. Và  bắt đầu từ ngày mai,  đề nghị tất cả các bộ phận của Bệnh viện ra quân triển khai chiến dịch mang tên “Xóa quá tải".

Ngày hôm sau, cả Bệnh viện sôi lên sùng sục như chuẩn bị đối phó với sóng thần. Bệnh nhân được cho xếp hàng dọc, phân thành 3 “trung đoàn” với hàng chục “đại đội”. Các đội trẻ được đưa đi ra các sân vận động cổ vũ bóng đá, bóng chuyền, các đội già tiến thẳng ra công viên, đoàn phụ nữ, trẻ em rồng rắn đi siêu thị, một tốp nữ tiến vào Nhà bếp, tốp  hiệp sĩ nam khác âm thầm thâm nhập vào Nhà xác,…Buổi tối, hội trường, hành lang bệnh viện vang rền tiếng hát, tiếng thơ, tiếng nhạc hip – hop, ráp – rốp, tiếng zô – zô của cánh thanh niên, tiếng nghiến răng ken két của hội đánh phỏm hòa trong tiếng rên rỉ của mấy vị bệnh nhân kém ý thức.

Một tuần sau, đúng như hẹn, Đoàn thanh tra ào ào kéo về. Nhưng họ bị bất ngờ, sững sờ, choáng váng, vì không tìm thấy một giường nào quá một bệnh nhân. Có vị thanh tra bò xuống sàn nhà, soi đèn pin vào từng gầm giường, nhưng ngoài chuột và gián ra, không tìm thấy gì hết. Còn các vị bệnh nhân thân thương thì nằm ngủ li bì, miệng trễ ra như đang nở nụ cười bí hiểm của nàng Mona Lisa. 


(Bức tranh nàng Mona Lisa của Leonardo da Vinci )

Tin Bệnh viện của Giám đốc Mai Xong Cả xóa quá tải hoàn toàn làm chấn động dư luận còn hơn cả vụ chặt 6.500 cây xanh ở Thủ đô. Báo chí, truyền hình vây chặt cứng Giám đốc Cả phỏng vấn, tung hô, nhưng ông vẫn điềm tĩnh, khiêm nhường:

- Không có gì ghê gớm đâu các bạn. Bí quyết của thành công là nhờ có chủ trương đúng đắn, sự chỉ đạo sát sao, cụ thể và kiên quyết  của tất cả các cấp lãnh đạo cộng với sự chủ động, sáng tạo, đổi mới và tinh thần tiến công của tập thể Bệnh viện chúng tôi. Đứng trước mọi khó khăn, lạm phát hay tái lạm phát, quá tải hay tái quả chúng tôi cứ tái cấu trúc là thành công.

Hà Nội, Tháng 4 năm 2015


Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

GS. Bá ÂN giảng bài tại ĐH Thăng Long

Nhận lời mời của Hiệu trưởng TS. Phan Huy Phú, Giáo sư vật lý lý thuyết Nguyễn Bá ÂN đã tiến hành 2 bài giảng tại Đại học Thăng Long (ngày 29/1/2015 và chiều 26/3/2015). Nội dung 2 bài giảng xoay quanh công trình đoạt giải thưởng Tạ Quang Bửu năm 2014 của GS. Bá Ân về "thông tin lượng tử":



Dưới đây là một số hình ảnh trích từ các file trình chiếu của GS. Bá Ân:



............ (còn tiếp) ............

Xin liệt kê các công trình mà GS. Bá ÂN đã công bố (tính đến 12/2014):

Số lượng công bố khoa học của GS Ng Bá ÂN đến Jan 2015

A- Tổng số: 152 bài báo và công trình.

B- Phân loại công bố trên tạp chí và sách:

Giai đoạn 1979 đến 12/2014

Tổng số công bố                     (152)

Trong đó: viết một mình  (40)

Tạp chí SCI


142

38

Tạp chí không thuộc SCI (7);

Tạp chí SCIE (1)

Và trên tuyển tập hội nghị (1)


9

2

Sách


1
(viết chung với VS. Ng. Văn Hiệu)
0

C- Phân theo thời gian 10 năm gần đây:

Năm

Số lượng công bố
Ghi chú
2014

8

2013

6

2012

4

2011

7

2010

4

2009

7

2008

8

2007

9

2006

5

2005

4

2004

4




Đã nhiều kỳ GS. Bá Ân tham gia Hội đồng KH của Viện Vật lý VN:


Cám ơn các bài giảng bổ ích và sinh động của GS. Ng. Bá ÂN !





Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

HỘI LỚP XUÂN ẤT MÙI 2015

Sau cuộc kỷ niệm thành lập Lớp G Xuân Đỉnh (1966-2015) tại nhà bạn Khắc Sơn bên Sài Đồng - quận Long Biên, có 2 buổi họp trù bị cho Hội Lớp Xuân Ất Mùi ở nhà lớp trưởng Ngọc và tại CLB Trà Bách Thảo.
Quyết định cuối cùng là:
Thời gian: Ngày 10-3-2015 tức là ngày 20 tháng Giêng          và
Địa điểm: Nhà mới của bạn Xuân Thắng - Hà Nội.

Sáng ngày thứ Ba 20 ta, chuyến xe 29 chỗ chở đầy người đi du Xuân. Thầy Định và phu nhân đã tham dự chuyến đi du xuân với lớp.

Trước tiên đoàn đi thăm viếng Đền thờ Thánh Tản Viên:



Gần trưa, đoàn đến nhà mới của bạn Nguyễn Xuân Thắng.
Các hình ảnh sau đây trích từ Facebook của 2 bạn Nguyễn Công Điều và Bùi Minh Tân.
BBT xin cảm ơn hai nhiếp ảnh gia Minh Tân và Công Điều.

Anh Xuân Thắng phát biểu chào mừng Lớp G đến thăm nhà mới:

Lớp trưởng Nguyễn Thị Ngọc khai mạc Hội Lớp Xuân Ất mùi 2015:


Chị Ngọc trao quà của Thầy Định và Lớp G tới bạn Xuân Thắng:

Liên hoan tiệc đứng vui vẻ (trưa thứ ba 10/3/2015) do đầu bếp trưởng Xuân Thắng nấu nướng:


Thăm nhà vườn, chụp ảnh kỷ niệm và hát ka-ra-o-ke: