Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

HOÀI CẢM MỘT VÙNG ĐỊA LINH, VĂN HIẾN



          Ngày xửa, ngày … 01/08/2008, vâng đã 5 năm rồi, một vùng “địa linh nhân kiệt Hà Đông – Sơn Tây” ta thường gọi nôm là xứ Đông, xứ Đoài sáp nhập về Thủ đô Hà Nội. Bản thân tôi vốn người Hà Đông dù đã mất gốc gần 1 thế kỷ, cũng đã quên – thật hổ thẹn, nhưng một người bạn lại không quên và gửi email cho tôi:
TNc: Ngày mai 1-8-2013, đúng 5 năm Hà Tây khuất bóng. Tôi là dân Phú Thọ mà sao cứ xa xót cho một vùng văn hóa lừng danh Xứ Đoài nay núp bóng Thăng Long. Nhân ngày này xin đưa lại bài Văn tế tuyệt hay của Phạm Việt Long.
            Thực tế đây là một bài Văn tế rất nổi tiếng, tôi và rất nhiều người đều đã nghe, đã có, song vào dịp Lễ Vu Lan, cháu con phải nhớ về Tổ tiên, cha mẹ nên dẫu có đăng lại cũng không thừa. Chẳng những thế, một áng văn hay, khi trà dư tửu hậu cần có một sự “bình loạn” mới cảm hết được cái sâu sắc của ngôn từ, ý tứ mà tác giả đã rút ruột, thả hồn vào đó. (Những chỗ đánh dấu là do tôi chua vào - LP).

       
Văn tế tỉnh Hà Tây

                                                                   Phạm Việt Long



Hỡi ôi!

Thế cục xoay vần, càn khôn dời đổi, bước thịnh suy hồ dễ mấy ai hay.

Mở cửa bốn phương Nam, Bắc, Đông, Tây, luồng gió mới thổi qua miền quê lụa.

Đã từng trải bao nhiêu sóng gió, tưởng vĩnh hằng trụ mãi với thời gian.

Ai ngờ đâu bèo dạt mây tan, một quyết định tiễn về miền ký ức.

Nhớ linh xưa!

Sừng sững Ba Vì trấn biên cương phía bắc, Thành Tản Viên uy ngự chốn linh thiêng.

Một dẻo Tây Nam, mây núi nước miên miên, Hương Tích động mở một trời phật pháp.

Dòng Đà Giang độc lưu lên phía Bắc, sông Tích hiền tuôn chảy xuống phía Nam.

Sông Đáy trong kết bạn với Nhuệ Giang, ôm ấp trọn cả bình nguyên trù phú.

Suối Yến Mơ ngọt ngào quyến rũ, nụ cười ai ngây ngất nón Ba Tầm.

Tiếng ai ca vắt vẻo giữa rừng xuân, trái mơ vàng mọng căng niềm mơ ước.

Chùa Tây Phương giữa một miền non nước, bao năm rồi La Hán vẫn lặng im.

Đất Bối Khê cung kính vị thánh hiền, nhận liền anh chùa Trăm Gian linh ứng.

Trúc Lâm môn bàn tay ai gây dựng. Vũ Khắc Trường ngồi đó với thời gian.

Vũ Khắc Minh kế tục hóa kim cương, chùa Đậu lành trở thành miền cổ tích.

Đền Đồng Quan thênh thang và cô tịch, khói hương say phơ phất bóng cửa trùng.

Tiếng đàn bay giữa Đại Lộ mênh mông, nhịp phách tiền nâng hồn người lên cõi.

Dòng Nhĩ Hà xôn xao sóng dội, phù sa hồng kết thành bãi Tự Nhiên.

Có ai người dội gáo nước thiêng, thăng hoa hết tình yêu và số phận.

Thấy đâu đây túp lều tranh yên ấm, trái tim vàng Chử Đồng Tử, Tiên Dung.

Sáo diều ai tha thiết giữa tầng không, hay khúc hát quần tiên ngày khánh hội.

Đất Đường Lâm bàn tay nào đắp đổi, đá ong xây ngôi vị của hai Vua.

Dòng sữa nào nuôi dưỡng từ ngàn xưa, Phủ Thường Tín sinh sáu ba Tiến Sĩ.

Núi sông hùng vĩ, đất anh linh vạn thủa vẫn anh linh.

Thiên địa tịch minh, đời khang thái muôn năm còn khang thái.

Lụa Hàng Vân bàn tay ai kết sợi, áng tơ mềm vấn vít đất Hà Đông.

Gạo tám thơm dâng ngan ngát hương nồng, ai là người ươm gieo miền Chợ Cháy.

Vành nón xinh nghiêng nụ cười con gái, ai là người cặm cụi giữa làng Chuông.

Bàn tay ai đơm kết sợi chỉ hồng, thu muôn sắc về khung thêu Quất Động.

Cả vũ trụ bao la thơ mộng, tranh sơn mài Duyên Thái gói vào trong.

Muôn thần linh Nam, Bắc, Tây, Đông, thợ Sơn Đồng gọi về từ gỗ đá.

Ai hữu duyên xin về miền Trạch Xá, tà áo dài bay hương sắc Việt Nam.

Đất Phú Vinh chau chuốt mỗi sợi nan, kết mây tre thành diệu huyền vĩnh cửu.

Mộc Chàng Sơn mang phụng long hoa điểu, châu tuần về tô điểm cõi linh thiêng.

Tiếng thoi ai rắc ngọc đất quê hiền, khách tha hồ nhặt gom từ Phùng Xá.

Con ốc nào mang trời mây biển cả, thổi hồn vào đó khảm Làng Chuyên.

Bàn tay nào nơi Thượng Hiệp bình yên, điểm linh nhãn cho muôn loài muông thú.*

Giang sơn quyến rũ

Nhân vật tài hoa.

Muôn năm rồi theo bước ông cha,

Vì Thủ Đô đem thân làm cửa ngõ.*

Tấm lòng son trời cao còn soi tỏ, gậy Trường Sơn in dấu đất quê hương.

Chiến tranh ư, trai tráng khắp làng thôn. Nắm tay nhau hát bài ca vệ quốc.

Bỏ lại sau mái tranh nghèo xơ xác, nguyện đem về cho Tổ Quốc vinh quang.

Hồn bay theo cánh gió đại ngàn, xá chi thân vùi sâu ba thước đất.*

Tấm bia lạnh nơi nấm mồ đóng chặt, lại mở ra cả chân lý tự do.

Hòa bình ư, lại khúc hát đưa đò, lái thuyền đời vào giữa dòng đổi mới.

Đất cha ông đã bao đời đắp đổi, nay hiến dâng cho sự nghiệp sang trang.

Dù chẳng còn đâu nữa lũy tre làng, dù sáo diều không còn nơi ca hát.

Dù thôn hương chẳng còn đường gạch lát, dù chơi vơi giữa thế giới thương trường.

Chỉ một tấm lòng chan chứa yêu thương, luôn đầy ắp dù đầy vơi cuộc sống.

Than ôi!

Núi cao trời xanh kia vẫn rộng, mà địa đồ rơi mất chữ Hà Tây.

Đông còn đây, Đoài vẫn còn đây, mà ngơ ngác giữa phố phường Hà Nội

Cô gái quê dịu hiền nơi bến đợi, đã sang sông xao xuyến một chuyến đò.

Niềm vui kia chẳng khỏa hết âu lo, phận làm dâu mấy người hay họa phúc.

Chốn quan trường bị một phen chen chúc, còn công đường hay kê ghế ngồi chơi.

Chốn dân thôn nghe ngóng khắp mọi nơi, còn ruộng đất hay hóa thành vô sản.

Đã chao đảo mấy phen hợp tán, liệu bền không khi biến ngõ thành nhà.

Hạnh phúc chăng khi thuyền mới ghé qua, phận làm hai đã bá truyền đại chúng.*

Ai bảo rằng cứ nhà cao cửa rộng, hạnh phúc hơn trong một mái tranh nghèo.

Ai bảo rằng kẻ cả chẳng gieo neo, khi chứng kiến nhà giàu kia cũng khóc.

Nhưng thôi thôi!

Chân đã bước có nề chi khó nhọc, ai bảo rằng phận dưới chẳng có công.

Hồi môn kia cả mảnh đất danh hương, ai dám nói Thủ Đô không nhờ cậy.

Sông Hồng dữ có hiền hòa sông Đáy, Ba Vì thiêng nâng đỡ núi Nùng linh.

Chùa Một Cột như một đóa hoa sen, được hái về từ Phật Đài Hương Tích.

Dáng ai đi trong ngàn năm thanh lịch, tà áo nào không phải lụa Hà Đông.

Nhà ai cao ngất ngưởng giữa không trung, móng nào xây trên đất miền Hòa Lạc.

Khách viễn du không chồn chân ngơ ngác, giữa bốn bề mái ngói xô nghiêng.

Tới Thủ Đô có thủy bộ đôi bên, dắt hồn người vào bao miền hương sắc.*

Đáo giang tùy khúc, luôn nhớ câu hữu xạ tự nhiên hương.

Nhất phẩm thiên lương, từng ghi dạ phúc đức tòng tại mẫu.

Đem thân về cùng Thủ Đô yêu dấu, cũng tự hào hộ đối môn đăng.

Bỏ lại sau lưng một quá khứ mênh mông, tránh sao khỏi chút niềm day dứt.*

Hà Tây ơi!

Đưa người về một miền ký ức, Quốc Hương còn “bóng chiếc thoi đưa”

Hay đời thường sớm nắng chiều mưa, chỉ “sông Tích, sông Đà giăng lụa”.

Nguyễn Khắc Hiếu còn ngồi đâu đó, gan Tản Đà sông núi hóa thành tên.

Ức Trai xưa vẫn còn đó uy nghiêm, tâm vẫn sáng như sao Khuê buổi sớm.*

Cánh hạc trắng bay về miền quên lãng, có ai người thổi đến một áng mây.

Chẳng thấy ai nâng chén rượu đưa cay, chỉ sương lạnh ướt đầm trên lọn cỏ.(1)

Tiễn người đi thắp hương lòng cháy đỏ, cho tình đời bát ngát một trời thương.

Cho lời ca tràn khắp nẻo văn chương, lập tượng đài trong chập chùng bể nhớ.

Dù ở đâu giữa đất trời muôn thủa

Xin Người về chứng giám Hà Tây ơi!

Thượng hưởng !

Tháng 9 Mậu Tý

(Nhân dịp nhập Hà Tây về Hà Nội)



TÂM SỰ CỦA TÔI:

          Quê tôi: bố Hà Tây, mẹ Hà Nội, thuở thiếu niên đã lấy tên chữ là Tây Hà – ghép tên hai quê bố mẹ. Ở đoạn trên tôi có nói quên, nhưng thực sự quên mỗi ngày 1/8/2008, còn sự kiện thì không thể quên vì bài hát “Hà Tây quê lụa” đã trở thành “Bài ca không quên” của tôi. Suốt 5 năm qua khoảng chục lần biểu diễn, giao lưu văn nghệ tại các huyện Hoài Đức, Đan Phượng, Phú Xuyên, TX Sơn Tây, q.Hà Đông… đều được yêu cầu phải hát bài đó và đã thể hiện rất cảm động.

            Dẫu biết sức văn có hạn, ngôn từ còn yếu, cũng xin được múa bút trước con dân nguyên quán và mọi bạn hữu yêu mến xứ Đông-Đoài chút thiển ý dưới đây về bài “Văn tế tỉnh Hà Tây”, có điều gì chưa vừa lòng mong miễn thứ.

            Trước hết phải nói tác giả Phạm Việt Long rất am hiểu về Thiên-Địa-Nhân Hà Tây thể hiện qua hình thái núi sông, các làng nghề, di tích và danh nhân văn hóa. Có thể gọi Phạm Việt Long là “Nhà Hà Tây học” được chăng?
            Văn tế là thể loại văn cổ, rất khó viết, phải tuân theo các quy tắc niêm luật chặt chẽ, nếu không đọc lên sẽ thấy trúc trắc, ngô nghê. Một số bạn thích gọi bài này bằng tên “Điếu Hà Tây Tỉnh” nghe có vẻ Hán-Nho hơn, nhưng xin thưa: Điếu văn chỉ có bố cục các phần – xin tạm gọi cho dễ hiểu là Nhập đề, Tiểu sử, Hoài cảm, An phận và Kết là giống Văn tế thôi, còn trong mỗi phần thường là văn xuôi, không theo niêm luật từng cặp 2 câu đối chọi. Trong cặp 2 câu này, nếu mỗi câu có 2 ý thì: câu 1 ý 1 kết bằng vần trắc, ý 2 vần bằng; câu 2 ngược lại, ý 1 bằng, ý 2 trắc. Tuy nhiên, kết ý 1 câu 1 lại phải kết vận với kết ý 2 của cặp 2 câu trước đó và kết ý 1 câu 2 phải đồng vận với kết ý 1 câu 1… chưa kể cặp ý 1 của câu 1 và câu 2 cũng như cặp ý 2, nếu để riêng rẽ cũng tương tự niêm luật của 1 đôi câu đối. Xin phép không bàn thêm về ý, vận này, tôi chỉ muốn làm rõ sự khác nhau giữa Điếu văn và Văn tế thôi. Các bạn đọc lại và chú ý từng cặp 2 câu sẽ thấy rõ điều này, mà cũng do tuân thủ niêm luật, mới tạo nên âm hưởng, nhịp điệu bi hùng của bài văn. Tôi đã từng viết cả Văn tế và Điếu văn. Tháng 4/1970, một bạn cùng khóa K13 ĐHBK Hà Nội, trong khi lao động tại trường cuốc phải một quả bom bi Mỹ và bị chết, tôi đã viết một bài Văn tế đầy 3 trang giấy ô ly (quen gọi là giấy 3 hào 6), khá được theo ý các bạn cùng khóa. Sau này toàn viết Điếu văn cho người thân gia đình và đồng đội cùng cơ quan.   
             Trong bài văn trên, cách dùng từ chắt lọc và hàm súc nhất là đoạn viết về các làng nghề. Nếu nói về cái hay, cái đẹp của ngôn từ, tứ thơ, ngữ điệu của bài văn, có lẽ cần ba bốn vị ngồi trà dư, tửu hậu, rung đùi mà tán, mà bình, kẻ tung người hứng hàng buổi mới hết được. Tự mỗi người đọc lại nhâm nhi cũng cảm thấy khá rõ rồi, nay xin nói thêm theo ý cá nhân một vài điểm chưa ưng ý:
-         7 vị trí đánh dấu * (ở câu 2 của cặp), cặp ý 1, hoặc cặp ý 2, hoặc chính 2 câu đó có số chữ khác nhau – sai luật! Tác giả mải chốt ý văn, quên luật hay bản này bạn gửi cho tôi viết sai? Tuy nhiên hoàn toàn có thể sửa dễ, song tôi không muốn.
-         Dòng 7 : “Sừng sững Ba Vì trấn biên cương phía bắc” từ biên cương chỉ dùng cho biên giới của nước, ở đây là địa giới tỉnh nên thay bằng từ khác như địa đầu, lũy thành, giới phần
            Hôm 20/8 (nhằm 14/7 âm) về quê ở Nam Triều, Phú Xuyên làm Lễ Vu Lan, trong khi uống rượu với anh em nội tộc, tôi có đọc lại bài “Văn tế tỉnh Hà Tây” với một giọng bi hùng. Đến đoạn đánh dấu (1) ở cuối bài cảm niềm tác giả than “Chẳng thấy ai nâng chén rượu đưa cay…”, chúng tôi đã cùng nâng chén rượu cạn hết như một sự đưa tiễn lại cố hương!
            Cũng như tác giả hoài cảm “Cô gái quê dịu hiền nơi bến đợi, đã sang sông xao xuyến một chuyến đò”.Theo phong tục làng xã ta, cô gái đã lấy chồng thì phải theo chồng, thân còn chẳng tiếc, tiếc gì cái tên? Sau hết, xin cám ơn tác giả Phạm Việt Long. Đây cũng là lời cuối của tôi, tránh mất thời gian của các vị.
            Rất mong bạn hữu gần xa có cao ý gì hay phiếm đàm với tôi có thể trao đổi qua Email:   phuclv2010@gmail.com.
            Thành tâm thỉnh giáo và cám ơn.
                                                Hà Nội, 23/08/2013. Lương Phúc.   
 

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

SỨC KHỎE, SINH DƯỠNG NGƯỜI CAO TUỔI



Bạn bè trao đổi qua email nhiều điều liên quan đến sức khỏe, tinh thần có vẻ khoa học đời sống hay muôn mặt đời thường…Tôi thấy có ích cho mọi người, hôm 15/8 nhân họp mặt phiếm đàm Bia tươi chào mừng CMT8, các bạn rất ủng hộ đưa lên blog như chuyên mục Sức khỏe NCT vì Hội ta đều qua 1 lục thập hoa giáp rồi. Tất nhiên mọi điều được phổ biến ở đây chỉ là tham khảo, tùy theo cơ địa mỗi người có hợp hay không, dẫu sao mọi kiến thức đều có ích, mong được cùng hợp sức. Sau đây là một vài trao đổi ban đầu. 

Cà dái dê
Bà bạn đến nhờ coi bệnh cho người quen. Đó là một phụ nữ trang bị “nhiều đồ phụ tùng ".  Cẳng tay bị che mất 1/3 bởi vòng vàng gây trở ngại cho bắt mạch.
Sau khi khám bệnh, tôi nói:
- Xin lỗi. Chị đi cầu phân màu gì, mặt phân có láng không ?
- Không biết.
- Khi đi cầu, cục phân đầu tiên khô cứng như hòn sỏi. Nhưng sau đó phân còn cứng hay mềm ?
- Không biết.
- Trời đất, hỏi gì chị cũng không biết. Chị chỉ lo cái vỏ là săn sóc sắc đẹp và đeo nữ trang còn “bộ đồ lòng” thì bỏ phế, nát bấy đủ thứ bệnh. “ăn thua ở cái lòng”, “xấu bụng” thì bên ngoài làm sao tốt đẹp được. Mỗi ngày đi cầu nhớ quan sát phân cho kỹ: màu sắc, khô hay láng, cứng mềm và nhất là có mùi thối không. Trước mắt ăn nhiều cà dái dê. Tuần sau trở lại cho biết chi tiết.
Sau khi thiếu phụ ra về, bà bạn cự nự:
- Ông này bất lịch sự. Người ta làm ăn lớn, tiền cuả bạc tỷ mà ông bảo xem phân, ngửi phân có thối không.
- Ngửi phân và xem phân là cách xét nghiệm gan mật chính xác nhất.
- Thế sao không kê toa cho người ta đi “bốc” mà tục tĩu dặn Cà dái dê.
- Đã chẩn bệnh xong đâu mà đề cập “ toa” với “bốc”. Tạm thời cho ăn cà dái dê để mát gan, thông mật. Tôi có nói bậy gì đâu mà chị cự tôi?
- Nói khéo một chút, thay vì cà dái dê thì bảo cà tím.
- Thôi đi bà ơi. Bảo cà tím, nhỡ chị ta ăn cà pháo tím là “vỡ nợ”.
Cà dái dê hay cà tím có tên khoa học là Solanum melongena, họ Cà. Quả dài lòng thòng với hình dáng như tinh hoàn dê dực nên có tên Cà dái dê. Gọi tên cà tím là không chính xác vì một vài loại cà khác cũng màu tím.
Hơn nữa Cà dái dê có hai loài: quả xanh ánh tím và quả tím.
Có người nói ăn cà dái dê bị nhức mỏi. Đúng thôi, đó là ăn quả cà còn xanh non nên nhiều solanin ; lượng solanin giảm khi chín. Cà dái dê nướng có mùi thơm hấp dẫn do solanin.
Hãy chọn quả vừa chín tới nghĩa là không còn cứng nữa. Hãy lưạ quả có da bóng mượt và đồng màu, không có vết trầy. Dùng ngón tay ấn vào rồi buông ra, vỏ quả phồng trở lại là quả còn tươi. Vỏ nhân nhúm là bị héo.
100g cà tím sinh 23 calori, có thành phần như sau: 92% nước, 5,5% glucid, 1,3% protein, 220mg kali, 15mg photpho, 12mg manhê, 10ng calci, 15mg lưu huỳnh, 0,5mg sắt, 0,2mg mangan, 0,2mg kẽm, rất ít vitamin. Ruột quả nhiều chất nhày.
Vỏ quả có violantine, một chất thuộc nhóm anthocyanosid.
Theo Y học dân gian, cà dái dê có tính mát gan, thông mật, nhuận tràng, thông tiểu, điều hoà tiêu hoá.
Thức ăn thường làm là nướng, xào mỡ, bung, um, xào thịt…Nóng quá làm cà nhão mất ngon. Ruột cà nhầy nhão lại tưởng là có chất dầu, thật ra cà dái dê không có dầu mỡ.
Khi ăn cà dái dê nên ăn cả vỏ vì villantine ở vỏ quả có tính chống oxy-hoá.

1-Tăng tiết dịch tiêu hoá.

Cà dái dê làm tăng tiết mật và dịch tụy, giúp tiêu hoá thức ăn. Cholesterol trong mật nhũ hoá chất béo để có thể hấp thụ qua thành ruột.
Trypsin trong dịch tụy thủy phân protein thành albumin và aminoacid. Mật còn làm tăng nhu động ruột.
Cà này trị ăn không tiêu, đầy bụng.
Nếu tiêu hoá tốt thì phân có mùi thối. Khi phân không thối là tiêu hoá có vấn đề, có thể do tạp khuẩn ruột thiếu men xình thối.
2-Trị táo bón.
· Đông y cho rằng táo bón có nhiều nguyên nhân nhưng thường do âm suy nên rút hết nước vào cơ thể, phân khô cứng.
· Chất xơ làm phân tăng thể tích và không đóng tảng.
· Chất nhầy làm phân trơn nhuận.
· Người âm suy và táo bón thì da không trơn nhuận. Nếu chỉ dùng mỹ phẩm chăm sóc cái vỏ ngoài mà không ngăn chặn táo bón thì da không thể mịn màng tươi mát.

3- Giảm cholesterol, giảm thân trọng.

Gan tiết mật, cholesterol là thành phần quan trọng cuả mật. Ruột có cholesterol cuả mật và trong thực phẩm (thịt, trứng). Chất béo cần nhờ cholesterol nhũ hoá mới ngấm được vào máu. Chất nhày cuả cà dái dê ngoại hấp cholesterol. Chất này bị khoá hoạt tính nên không hoàn thành chức năng, chất béo không được nhũ hoá nên ở lại ruột.
Cả cholesterol và chất béo lưu lại trong ruột để rồi di chuyển xuống ruột gìa và bài xuất theo phân. Cơ thểkhông được tiếp tế cholesterol và chất béo, chẳng những thế mật còn kéo theo cholestrol. Kết quả là cholesterol và chất béo trong máu đều giảm. Ăn Cà dái dê chính là cách giảm cholesterol-huyết và triglycerid-huyết an toàn nhất. Một quả cà tím nướng có khả năng hấp thụ 83g chất béo trong 70 giây, cao gấp 4 lần khoai.
Không được tiếp tế thêm, cơ thể tiêu thụ mỡ dự trữ nên thân trọng giảm. Điều cần biết là nên giảm thân trọng từ từ để cơ thể có thời gian thích nghi.
Nếu giảm càng nhanh thì sẽ lên cân trở lại mấy hồi. Thân trọng tăng giảm nhanh và nhiều lần sẽ gây xáo trộn sinh lý.
Cà dái dê có khả năng sinh nhiệt thấp kèm với chất xơ và chất nhày nên giảm cân tốt. Nên thêm cà dái dê vào thực đơn cuả người mập phì, cao huyết áp, tiểu đường.

4-Phụ trị bệnh tim mạch.

Chất béo không tan trong huyết tương nên phải núp dưới dạng kết hợp với cholesterol và apoprotein gọi là lipoprotein. Lipoprotein lại chia ra nhiều loại nhưng chỉ có 2 loại làm chúng ta lưu tâm là lipoprotein LDL (low density) và HDL (hignh density).
Lipoprotein LDL dư thưà (nhân dân gọi là máu nhiễm mỡ) dễ bịoxy-hoá, tăng kết đọng tiểu cầu (tạo cục máu) và gây xơ động mạch. Động mạch bị giòn cứng và giảm khẩu độ, dẫn tới cao huyết áp, thiểu năng động mạch vành.
Nếu tảng xơ động mạch hoặc cục máu di chuyển tới tim gây gây đột tử (nhân dân gọi là chết không kịp ngáp), nếu lên não sẽ gây tai biến não. Chất nhày cuả cà dái dê làm giảm triglycerid và cholesterol cũng làm giảm nguy cơ bệnh tim mạch.
Các tài liệu cuả Đại học Berkeley, Johns Hopkins, Harvard, Tufts gần đây còn cho biết, thực đơn nhiều chất xơ và kali cũng giảm nguy cơ đột tử và tai biến não (xem bài Chuối, Món ăn-bài thuốc ).
Chất chống oxy-hoá (violantine) trong cà dái dê cũng tham gia ngăn chặn sự oxy-hoá lipoprotein LDL.
Đa số thuốc giảm cholesterol đều đắt tiền và có độc tính. Với căn bệnh này phải uống thuốc dài hạn nên cần tính chi li chi phí trị liệu. – ăn Cà dái dê là cách dùng thuốc hay nhất: an toàn, rẻ tiền, dễ kiếm và còn khoái khẩu nữa.
Cà dái dê đạt những tiêu chuẩn biên soạn sách Món ăn-bài thuốc.
Hãy ăn cà dái dê nướng. Nhớ đừng tưới thêm dầu mỡ. Cũng không ăn cà dái dê xào mỡ.
Món cà tím bung với đậu hủ, thịt nạc cũng thích hợp với trường hợp này.
Món cà dái dê lăn bột chiên chỉ nên ăn ít thôi vì có chất béo và trứng.

5-Thông tiểu và thải urê.

Thực đơn nhiều thịt làm tăng urê-huyết. Purine trong thịt và đậu nành tích tụ gây bệnh thống phong với triệu chứng đau khớp ; điểm đau di chuyển từ khớp này sang khớp khác chứ không ở một vị trí như bệnh thấp khớp.
Ích lợi: Cà dái dê thông tiểu, tăng thải urê và acid uric.


Gởi Các Bạn trên 60 Tuổi

Vào ngày 11:18 Thứ Bảy, 3 tháng 8 2013, Quynh Nguyen <nguyennguyenquynh233@gmail.com> đã viết:

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).
Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.
Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.
Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.
Đừng lo lăng nhiều qúa về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.
Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp bạn.
Các con vô tình thì có thể sẽ tranh giành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.
Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.
Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào thì bạn thôi làm tiền? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu)?
Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm.
Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.
Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.
Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ... Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn...
Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.
Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn "được".  
Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.
 Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20  hay 30 năm tràn trề sức khỏe.
Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ nữa..họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình... không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!
Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.          

Ngủ sớm, dậy sớm

Tại sao vậy? Ấy là để phù hợp với tiến trình sinh hoá trong cơ thể.
Buổi tối từ 9 đến 11 giờ đêm là thời gian để giải độc tức là loại các hoá chất độc hại ra khỏi hệ thống kháng thể ( các hạch bạch huyết- lymph nodes). Trong khoảng thời gian này bạn nên thư giãn hay nghe âm nhạc. Nếu trong lúc này bà xã của bạn hãy còn chưa nghỉ ngơi mà còn lau rửa chén bát chẳng hạn thì quả là không tốt cho sức khoẻ.
Đêm từ 11 giờ tới 1 giờ sáng là tiến trình tẩy độc gan. Lúc này mà bạn ngủ say được thì tốt nhất.
Sáng sớm từ 3 đến 5 giờ sáng là thời kỳ tẩy độc phổi, vì vậy những người bị ho hay lên cơn ho nặng vào lúc này. Bạn không cần phải uống thuốc ho vì thuốc này sẽ làm xáo trộn tiến trình đào thải chất độc ra khỏi phổi.
Sáng từ 5 đến 7 giờ là lúc kết tràng được giải độc. Bạn nên đi cầu để xả hết phân ra khỏi ruột.
Sáng từ 7 đến 9 giờ là lúc ruột non hấp nạp chất dinh dưỡng, vì vậy bạn nên ăn điểm tâm vào giờ này..Những người bị đau yếu thì phải ăn điểm tâm vào lúc trước 6 giờ rưỡi.
Nếu bạn muốn cảm thấy mạnh khỏe thì tốt nhất là ăn điểm tâm trước 7 giờ rưỡi. Nếu bạn luôn luôn bỏ bữa điểm tâm thì bạn nên ngưng thói quen này ngay và nên ăn cái gì vào buổi sáng dù là trễ (9 đến 10 giờ sáng)
Đi ngủ quá trễ và dậy quá trễ sẽ gây trở ngại cho tiến trình đào thải các hoá chất không cần thiết. Ngoài ra, từ nửa đêm tới 4 giờ sáng là thời gian tủy xương sản xuất ra máu.
Vì vậy chúc bạn ngủ cho ngon giấc và đừng bao giờ đi ngủ trễ.
                             Hà Nội 16/08/2013, L.Phúc sưu tầm.