Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

GẶP THẦY DÂN ở HÀ NỘI (Minh Thắng)

Tối thứ năm 16-5-2013 Lớp G đã tổ chức buổi gặp Thầy Nguyễn Đức DÂN nhân dịp thầy ra Hà Nội. Sau 5 năm Lớp G lại có dịp được gặp gỡ người thầy chủ nhiệm đầu tiên của lớp.

Đây là ảnh buổi gặp Thầy tại nhà hàng Cành Hồ - 171 đường Trường Chinh (xin bấm vào giữa ảnh để xem các ảnh to và nét hơn)


Một số hình ảnh trong buổi liên hoan đón tiếp Thầy:








(Minh Thắng tải lên từ di động Galaxy Samsung - 19/5/2013)

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

TIN BUỒN (BLL)



TIN BUỒN


Ban liên lạc Lớp G Xuân Đỉnh vô cùng thương tiếc báo tin:

Vợ anh Phạm Quang Tiến (chị Huê)  từ trần hồi 19h15 ngày 14-5-2013.

Tang lễ được tổ chức từ 8h00 đến 10h00 ngày thứ sáu 17 tháng 5 năm 2013 tại Nhà tang lễ Bệnh viện 198, đường Trần Bình, Hà Nội.


Xin chân thành chia buồn với anh Quang Tiến.


BLL Lớp G 

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

KỶ VẬT THỜI CHIẾN TRANH



Cuối năm 2010, tôi chuyển nhà từ Láng Thượng lên Mai Dịch. Đang thu dọn, đóng gói đồ đạc bỗng từ đống sách cũ có mấy tờ giấy nhàu ố rơi ra, 1 tờ là giấy học sinh ta vẫn quen gọi là Ba hào sáu kẻ ô ly, tờ kia thuộc loại Năm hào hai thếp khổ to chỉ kẻ dòng. Cầm lên xem thật kỳ lạ, có thể gọi đó là kỷ vật thời chiến tranh của Lớp G – thời sơ tán 1966-1968 ở Xuân Đỉnh, không hiểu vì sao lại nằm trong kho lưu trữ của tôi?
Tờ Năm hào hai, một mặt là bài kiểm tra Toán cũ học lớp 5A Xuân Đỉnh II của em Lưu Văn Tiến - con bác chủ nhà tôi ở, đề ngày Thứ tư 30-9-1964 (trước 1 năm rưỡi ngày chúng tôi đến trọ) rất tiếc là bị điểm 2. Mặt sau là Sơ đồ nơi ở theo đường làng ngõ xóm trong xã Xuân Đỉnh của các học sinh cấp 3 sơ tán. Căn cứ theo hiện vật, tác giả là Đỗ Bá Khôi, nhóm trưởng cùng gia đình sơ tán với tôi và BM Tân, thời gian vẽ 1967-1968  vì có ghi tên các bạn lớp 10G.
Sơ đồ chỗ ở sơ tán
             Tờ Ba hào sáu kia là một bản nháp tường thuật trận đấu bóng đá lượt về giữa lớp 9G Xuân Đỉnh và lớp 9B Yên Hòa kết nghĩa - có ai nhớ trận lượt đi tại Yên Hòa kết quả ra sao? Gọi là nháp (mà cũng không biết liệu có bản chính không?) vì có dập xóa văn tả, tên họ cầu thủ, ... Trận đấu diễn ra từ 3g45 – 5g30 chiều ngày 18/11/1966 tại sân bóng trường Xuân Đỉnh. Trận đấu có điều kỳ lạ: hiệp 1 dài 36 phút (3g35’-4g11’), hiệp 2 dài 58 phút (4g32-5g30, cộng 9’ hiệp 1 và bù giờ 4’), lý do thật vui nhộn, có lẽ độc nhất vô nhị – bóng thủng! Tác giả của bản tường thuật này theo nét chữ là của Phạm Hữu Quỳ.

Trang 1
Trang 2



















 Diễn tiến trận đấu tóm tắt như sau:

Phút
Diễn tiến tình huống chính
Tỉ số
YH
28
Và à à o o o! Nguyễn Bá Ân ghi bàn
1
0
33
Và à à o o o! Đội bạn Yên Hòa
1
1
36
Kết thúc hiệp 1 vì bóng thủng, hai đội ra sân với tỉ số hòa
1
1
39
Và à à o o o! Phan Văn Bá ghi bàn
2
1
42
Võ Quý Toàn cứu một bàn thua 90%


50
Và à à o o o! Nguyễn Vũ Lương ghi bàn
3
1
51
Võ Quý Toàn lại đánh đầu cứu một bàn thua


57
Và à à o o o! Đội bạn Yên Hòa
3
2
73
Và à à o o o! Đội bạn Yên Hòa
3
3
82
Và à à o o o! Võ Quý Toàn ghi bàn
4
3
89
Và à à o o o! Đào Mạnh Dũng ghi bàn
5
3
90+4
Kết thúc trận đấu, 9G Xuân Đỉnh thắng 9B Yên Hòa
5
3

Một chút quà xưa gửi lại các bạn, “mua ... hồi ức cũng được một vài trống canh!”
                                                Hà Nội, 11/05/2013, Lương Phúc

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

THAY LỜI CÁM ƠN CỦA GIA ĐÌNH MAI-[TOÀN]



            Hôm nhạc mẫu V.Q.Toàn mất, LP có đến viếng và đưa tiễn, lúc đó các bạn lớp G đã về hết. Ngoài ra LP còn là bạn và trước đây có quan hệ công việc với P.Q.Nhượng – anh em đồng hao với Toàn.

 Rất tiếc nhạc phụ là cụ ông Nguyễn Quý Hòe nguyên Thượng tá công an, vì buồn và nhớ thương cụ bà cũng đã ra đi ngày 14/04/2013. Lúc 14g30’ ngày 16/04/2013, lớp G gồm có N.T.Ngọc, N.V.Thuận, N.Đ.Tài, P.T.Hạnh và L.V.Phúc đã đến viếng và chia buồn cùng gia đình tại nhà tang lễ Bộ QP. Vì nỗi đau mất mát liên tục của gia đình, nên BLL lớp G đã không thông báo trên Blog tin buồn thứ hai.

Vừa qua Phúc đã liên lạc thăm hỏi thêm với Mai-vợ Toàn qua điện thoại. Mai nói: "Gia đình rất ngạc nhiên và xúc động là anh Toàn mất đã lâu (gần 12 năm), mà cả 2 lần cụ bà, cụ ông mất, lớp G đều biết và đến viếng". Thay mặt gia đình, Mai có lời cám ơn các anh chị lớp G của anh Toàn đã đến viếng và chia buồn cùng gia đình.

LP đã thông báo cho Mai về blog của lớp có những bài viết về Toàn, Mai vô cùng cảm động.

Một chút nói thêm, cháu gái lớn của V.Q.T là Mai Trang (cùng tên và sinh cùng năm với con của Bá, của Thuận, con của Hải Bắc – bạn lớp đại học của Thuận) đã lập gia đình, mới có một bé gái 6 tháng tuổi. Xin chúc mừng cho cháu.

Hồi 11g15’ ngày 04/05/2013, sau khi đọc bài NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI BẠN “MÃI MÃI TUỔI 53”, Mai đã nhắn tin cám ơn cho LP, xin gửi toàn văn (đã thêm dấu) đến các bạn:
 Mọi chuyện đều đã qua. Gia đình em luôn biết ơn và quý trọng những nghĩa tình mà anh và các anh chị lớp 10g đã dành cho anh Toàn và gia đình em. Anh vẫn cứ thông tin về lớp và mọi người cho em nhé. Cám ơn anh rất nhiều.

TB: Nội dung chính bài này đã viết ngày 30/04/2013, đặt ở mục Nhận xét của TIN BUỒN ngày 23/01/2013, nay viết lại cho rõ. L.Phúc, 7/5/2013.

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI BẠN “MÃI MÃI TUỔI 53”



Hồi ức kỷ niệm
Vâng, người bạn đó của chúng ta là Võ Quý Toàn, anh sinh 01-01-1950, ra đi mãi mãi ngày 03-10-2001 (nhằm 17/08 Tân Tỵ), hưởng dương 53 tuổi.
Thuở Toán G, anh nhanh nhẹn, xông xáo, sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, đôi lần đã “kiến ngãi bất vi vô dũng dã” mà một lần đó chắc H.N không thể quên. Anh là bí thư chi đoàn 8G đầu tiên được đoàn viên mến yêu nể phục, một trung phong càn lướt của đội bóng đá từng vô địch trường. Bao kỷ niệm về anh thuở ấy khó ai quên, nhưng trong quãng đời sau này tôi có lẽ là một trong những người gắn bó nhất, có nhiều kỷ niệm nhất về anh.
Những năm anh sang Tiệp Khắc, tôi học ĐHBK sơ tán ở Lạng Sơn, xa xôi cách nẻo vẫn thư từ thường xuyên động viên nhau. Anh gửi về tặng tôi thước logarit Tiệp để làm công cụ học tập - thời đó là món quà quý, tiếc rằng sau này gặp lúc khó khăn tôi đã phải bán đi. Anh thường tâm sự bản thân thấy có lỗi khi được học hành ở nước XHCN, trong khi đất nước quê hương đang từng ngày đổ máu vì Độc lập tự do và vài lần làm đơn xin trở về Việt Nam chiến đấu. Nỗi đau đáu ấy làm anh học sút kém và phải về nước tiếp tục học ở ĐH Tổng hợp. Biết tôi thích bóng đá, anh mang về tặng tôi quyển báo ảnh tổng hợp toàn cảnh giải World Cup 1972 tại CHLBĐ, có dân ghiền từng gạ mua 1 chỉ vàng song tôi không bán giữ lại để xem mãi, về sau thất lạc do nhiều lần chuyển nhà. Ngày đi bộ đội, tôi gửi lại anh giữ 1 tập tướng báo Φутбoл и Xokkéй đã mua sưu tập vài năm ở nhà sách ngoại văn Tràng Tiền. Anh còn tặng tôi 1 đôi giày đinh thể thao, 1 áo đấu màu đỏ số 4 của đội Sparta Praha mà anh là fan, chúng đã gắn bó với tôi khắp các sân đấu đơn vị Nam Bắc...
Ngày còn đang yêu, anh và Mai thường đến nhà tôi ở Hàng Cân chơi và xem phim rạp Long Biên, lúc đó em gái tôi là cộng tác viên chuyên lo vé. Đôi lần kéo theo cả Chi (em gái Mai, vợ Nhượng bây giờ) với một âm mưu tình yêu - về sau anh mới hé lộ bí mật và tôi đã từng đến nhà gia đình Mai ở ngõ trên phố Trần Nhân Tông gần hồ Thuyền Quang, rồi tôi đi công tác biền biệt miền Nam nên “cách mặt, xa lòng”.
Gia đình Toàn coi tôi như con cái trong nhà, bố mẹ anh xưng với tôi là cô chú, tôi coi các em của anh: Thắng, Tiến, Vân, Thống như em mình. Sau ngày Toàn Mai cưới, tôi có đến chơi, khi đó tổ đôi uyên ương là cái ban công được cơi nới, che chắn ở nhà B1 KTT Kim Liên vì cả bố mẹ, vợ chồng anh và 4 đứa em chỉ có 1 căn hộ 24m2, mà khu bếp+vệ sinh chung cho 2 nhà. Mãi sau này khi Mai được cơ quan phân ½ gian nhà cấp 4 ở KTT cục Cơ yếu quãng gần cuối phố Láng Hạ bây giờ mới được tự do thoải mái đôi chút, vợ chồng tôi đã đến thăm. Thời gian biệt phái ở TP Hồ Chí Minh, tôi có đến nhà chị của Mai tại đường Lý Thường Kiệt và thường xuyên đến thăm bác Tuệ - bố của anh khi đó là Phân viện trưởng phía Nam của Viện GTVT tại cơ quan cuối đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa gần chợ Bến Thành hoặc nhà riêng có bác gái theo vào, ở khu Bàn Cờ. Ngày bác Tuệ hoàn thành nhiệm vụ về miền Bắc, tôi tìm mua giúp 1 cái sit-von-tơ to đùng, khuân đồ và đưa tiễn hai bác tại ga Bình Triệu...
Cả tôi và anh cùng nhiều lần thay đổi chỗ ở. Khi tôi ở KTT Nhân Chính của cơ quan (nhà cấp 4, sau lưng cơ khí Trung quy mô) vợ chồng anh có đến chơi và lúc anh chuyển tới C10 Thành Công, KTT cục Cơ Yếu, vợ chồng tôi cũng đã lên nhà. Con tạo xoay vần, suốt 10 năm sau đó 1991-2000, chúng tôi lại sống rất gần nhau: tôi ở KTT TCKT 59 Ngọc Khánh (đối chếch KS Daenwo, 455 Kim Mã bây giờ), anh ở B3 KTT Cơ yếu (nay ở tầng 1 là CA phường Ngọc Khánh, đường N.C.Thanh). Anh và tôi cùng ở tầng 5, tôi cửa sổ hướng Tây, nhà anh hướng Đông, mở ra là thấy nhau đường chim bay tầm 200m, phía dưới toàn căn nhà lụp sụp, chưa có đường đi to đẹp như bây giờ. Mỗi lần sang nhau đi qua con ngõ hẹp bẩn và tối, khúc đường từ nhà anh ra đường Kim Mã chưa có. Lùi sâu phía trong gần trường học là nhà P.Q.Quý, 3 nhà gần như 3 đỉnh tam giác đều, tôi và anh có đôi lần cùng đến đó. Thời gian này chúng tôi thường qua nhau chơi kể cả các cháu, mỗi khi Tết đến xuân về hoặc có sự vui trong nhà cần chia sẻ, tầm 2 tháng 1 lần. Tôi và Mai công tác ở 2 cơ quan trong thành cũng hay trao đổi, hợp tác về chuyên môn. Khi N.H.Lâm có yêu cầu, anh đã cùng tôi đề xuất phương án và vận động bạn bè trong lớp cho Lâm vay tiền với mục đích mua nhà riêng để ở. Tiếc rằng dù đã có kết quả khả quan, song cuối cùng Lâm vẫn không đạt mục đích. Sau này khi đã bị bệnh, anh cứ trăn trở tâm sự với tôi là đã không giúp được bạn mình.
Mùa Thu năm 2000, gia đình tôi chuyển về Láng Thượng, anh làm ở Viện Thiết kế Giao thông gần Cầu Giấy, cách nhà tôi khoảng 300m vẫn thường vào chơi, đôi khi kéo theo bạn N.H.Lâm hay đánh cầu lông ở sân Viện anh, 3 người bạn lại ngồi nhậu tại nhà tôi hoặc ra quán. Xuân Tân Tỵ 2001, vợ chồng anh đến chơi chúc Tết, trông anh đã hơi yếu, không ngờ đó là lần cuối cùng. Vài tháng sau nghe tin anh đã nghỉ việc, tôi và P.V.Bá đến nhà thăm mới biết anh bị con ung xâm nhập và đang chữa bệnh theo giải pháp  nhịn ăn. Phác đồ điều trị là lặp lại chu kỳ [Nhịn Ăn (có cầm hơi bằng nước khoáng) – Ăn Cầm cự (bằng thực phẩm chức năng)], theo thời gian giảm dần 1/2, lần đầu Nhịn 20 ngày, Ăn 10 ngày...  Anh cho biết đã chữa bằng nhiều cách song không hiệu quả, có một số ca bệnh đã khỏi theo giải pháp này giới thiệu nên thử theo. Thực chất của vấn đề là người bệnh và con ung tầm gửi cùng bị nhịn chất nuôi và cùng teo dần, sau đó cùng hồi phục một chút rồi lại cùng teo dần... kẻ nào đi trước là thua – nói chung là đánh cược 50-50. Ít tháng sau đến thăm thấy anh tươi cười có vẻ khỏe ra đã mừng, rất mong anh thắng, ngờ đâu đó là ngọn nến sắp tắt bùng lên lượt cuối cùng (viết đến những dòng này mắt tôi đã nhòa lệ). Đưa tiễn vĩnh biệt anh – đứa con đầu tiên của G ra đi, cả lớp ai cũng buồn riêng tôi cứ ngẫm ngợi: giá như anh không điều trị theo cách đó, vài năm sau chúng tôi mới có thể mất anh.
Mộ V.Q.T ở Yên Kỳ
 Hàng năm sau đó cứ đến sinh nhật anh - ngày 01/01 dương lịch, tôi lại đến nhà thắp hương cho anh, vì chỉ nghĩ rằng anh vắng đâu đó. Mộ anh ở Yên Kỳ, mộ bố mẹ tôi cũng đặt trên đó, mỗi năm 2, 3 lượt lên thăm dù tôi nhớ hay không mấy cô em đều nhắc tôi đến thắp hương và hóa mã cho anh. Bức ảnh mộ anh tôi chụp năm 2005, có đưa 1 tấm cho Mai đặt ở nhà. Năm 2006, tôi có đứng ra tổ chức một số bạn trong lớp cùng đi với Mai-vợ anh lên viếng anh ở Yên Kỳ. Chuyến đi xuất phát từ nhà Phú ở Hoàng Quốc Việt bằng xe cơ quan Phú, có thêm các bạn Bá, Tân, Tường...bây giờ tôi không nhớ hết. Đi vào dịp hè nên trời nóng, người thưa, hầu như chỉ có đoàn mình, mà ngày đó nghĩa trang còn sơ sài lộn xộn chưa quy củ như bây giờ, thành thử bị dân bản địa quây, quậy, vòi vĩnh đủ kiểu. Cuối cùng tôi phải nhờ gọi người quen đã xây mộ và cậy trông nom phần mộ của bố mẹ ra giúp mới tạm ổn, âu cũng là một chuyến đi đáng nhớ, tiếc rằng không chụp được bức ảnh nào.
Hôm nay, khi lửa phượng đã bắt đầu lập lòe trên cây báo hiệu năm học sắp kết thúc, tôi chợt nhớ lại Mùa hè 1968 - Mùa hè cuối cùng - Mùa hè chia tay của lớp G, những ký ức xa xưa tái hiện. Bỗng nghĩ đến anh, người bạn “mãi mãi tuổi 53” đã ra đi sắp tròn 1 giáp. Nếu bạn G nào có dịp thăm viếng ở nghĩa trang Yên Kỳ, hãy một lần ghé qua ngôi mộ số 232/khu D22 thắp nhớ anh một nén nhang.
Xin viết lại những cảm xúc này, như một chút tâm linh tưởng nhớ về anh - bạn của chúng ta - Võ Quý Toàn!        
                                                                                    Hà Nội, 03/05/2013, Lương Phúc.