Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

KỶ VẬT THỜI CHIẾN TRANH



Cuối năm 2010, tôi chuyển nhà từ Láng Thượng lên Mai Dịch. Đang thu dọn, đóng gói đồ đạc bỗng từ đống sách cũ có mấy tờ giấy nhàu ố rơi ra, 1 tờ là giấy học sinh ta vẫn quen gọi là Ba hào sáu kẻ ô ly, tờ kia thuộc loại Năm hào hai thếp khổ to chỉ kẻ dòng. Cầm lên xem thật kỳ lạ, có thể gọi đó là kỷ vật thời chiến tranh của Lớp G – thời sơ tán 1966-1968 ở Xuân Đỉnh, không hiểu vì sao lại nằm trong kho lưu trữ của tôi?
Tờ Năm hào hai, một mặt là bài kiểm tra Toán cũ học lớp 5A Xuân Đỉnh II của em Lưu Văn Tiến - con bác chủ nhà tôi ở, đề ngày Thứ tư 30-9-1964 (trước 1 năm rưỡi ngày chúng tôi đến trọ) rất tiếc là bị điểm 2. Mặt sau là Sơ đồ nơi ở theo đường làng ngõ xóm trong xã Xuân Đỉnh của các học sinh cấp 3 sơ tán. Căn cứ theo hiện vật, tác giả là Đỗ Bá Khôi, nhóm trưởng cùng gia đình sơ tán với tôi và BM Tân, thời gian vẽ 1967-1968  vì có ghi tên các bạn lớp 10G.
Sơ đồ chỗ ở sơ tán
             Tờ Ba hào sáu kia là một bản nháp tường thuật trận đấu bóng đá lượt về giữa lớp 9G Xuân Đỉnh và lớp 9B Yên Hòa kết nghĩa - có ai nhớ trận lượt đi tại Yên Hòa kết quả ra sao? Gọi là nháp (mà cũng không biết liệu có bản chính không?) vì có dập xóa văn tả, tên họ cầu thủ, ... Trận đấu diễn ra từ 3g45 – 5g30 chiều ngày 18/11/1966 tại sân bóng trường Xuân Đỉnh. Trận đấu có điều kỳ lạ: hiệp 1 dài 36 phút (3g35’-4g11’), hiệp 2 dài 58 phút (4g32-5g30, cộng 9’ hiệp 1 và bù giờ 4’), lý do thật vui nhộn, có lẽ độc nhất vô nhị – bóng thủng! Tác giả của bản tường thuật này theo nét chữ là của Phạm Hữu Quỳ.

Trang 1
Trang 2



















 Diễn tiến trận đấu tóm tắt như sau:

Phút
Diễn tiến tình huống chính
Tỉ số
YH
28
Và à à o o o! Nguyễn Bá Ân ghi bàn
1
0
33
Và à à o o o! Đội bạn Yên Hòa
1
1
36
Kết thúc hiệp 1 vì bóng thủng, hai đội ra sân với tỉ số hòa
1
1
39
Và à à o o o! Phan Văn Bá ghi bàn
2
1
42
Võ Quý Toàn cứu một bàn thua 90%


50
Và à à o o o! Nguyễn Vũ Lương ghi bàn
3
1
51
Võ Quý Toàn lại đánh đầu cứu một bàn thua


57
Và à à o o o! Đội bạn Yên Hòa
3
2
73
Và à à o o o! Đội bạn Yên Hòa
3
3
82
Và à à o o o! Võ Quý Toàn ghi bàn
4
3
89
Và à à o o o! Đào Mạnh Dũng ghi bàn
5
3
90+4
Kết thúc trận đấu, 9G Xuân Đỉnh thắng 9B Yên Hòa
5
3

Một chút quà xưa gửi lại các bạn, “mua ... hồi ức cũng được một vài trống canh!”
                                                Hà Nội, 11/05/2013, Lương Phúc

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

THAY LỜI CÁM ƠN CỦA GIA ĐÌNH MAI-[TOÀN]



            Hôm nhạc mẫu V.Q.Toàn mất, LP có đến viếng và đưa tiễn, lúc đó các bạn lớp G đã về hết. Ngoài ra LP còn là bạn và trước đây có quan hệ công việc với P.Q.Nhượng – anh em đồng hao với Toàn.

 Rất tiếc nhạc phụ là cụ ông Nguyễn Quý Hòe nguyên Thượng tá công an, vì buồn và nhớ thương cụ bà cũng đã ra đi ngày 14/04/2013. Lúc 14g30’ ngày 16/04/2013, lớp G gồm có N.T.Ngọc, N.V.Thuận, N.Đ.Tài, P.T.Hạnh và L.V.Phúc đã đến viếng và chia buồn cùng gia đình tại nhà tang lễ Bộ QP. Vì nỗi đau mất mát liên tục của gia đình, nên BLL lớp G đã không thông báo trên Blog tin buồn thứ hai.

Vừa qua Phúc đã liên lạc thăm hỏi thêm với Mai-vợ Toàn qua điện thoại. Mai nói: "Gia đình rất ngạc nhiên và xúc động là anh Toàn mất đã lâu (gần 12 năm), mà cả 2 lần cụ bà, cụ ông mất, lớp G đều biết và đến viếng". Thay mặt gia đình, Mai có lời cám ơn các anh chị lớp G của anh Toàn đã đến viếng và chia buồn cùng gia đình.

LP đã thông báo cho Mai về blog của lớp có những bài viết về Toàn, Mai vô cùng cảm động.

Một chút nói thêm, cháu gái lớn của V.Q.T là Mai Trang (cùng tên và sinh cùng năm với con của Bá, của Thuận, con của Hải Bắc – bạn lớp đại học của Thuận) đã lập gia đình, mới có một bé gái 6 tháng tuổi. Xin chúc mừng cho cháu.

Hồi 11g15’ ngày 04/05/2013, sau khi đọc bài NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI BẠN “MÃI MÃI TUỔI 53”, Mai đã nhắn tin cám ơn cho LP, xin gửi toàn văn (đã thêm dấu) đến các bạn:
 Mọi chuyện đều đã qua. Gia đình em luôn biết ơn và quý trọng những nghĩa tình mà anh và các anh chị lớp 10g đã dành cho anh Toàn và gia đình em. Anh vẫn cứ thông tin về lớp và mọi người cho em nhé. Cám ơn anh rất nhiều.

TB: Nội dung chính bài này đã viết ngày 30/04/2013, đặt ở mục Nhận xét của TIN BUỒN ngày 23/01/2013, nay viết lại cho rõ. L.Phúc, 7/5/2013.

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

NHỚ VỀ MỘT NGƯỜI BẠN “MÃI MÃI TUỔI 53”



Hồi ức kỷ niệm
Vâng, người bạn đó của chúng ta là Võ Quý Toàn, anh sinh 01-01-1950, ra đi mãi mãi ngày 03-10-2001 (nhằm 17/08 Tân Tỵ), hưởng dương 53 tuổi.
Thuở Toán G, anh nhanh nhẹn, xông xáo, sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, đôi lần đã “kiến ngãi bất vi vô dũng dã” mà một lần đó chắc H.N không thể quên. Anh là bí thư chi đoàn 8G đầu tiên được đoàn viên mến yêu nể phục, một trung phong càn lướt của đội bóng đá từng vô địch trường. Bao kỷ niệm về anh thuở ấy khó ai quên, nhưng trong quãng đời sau này tôi có lẽ là một trong những người gắn bó nhất, có nhiều kỷ niệm nhất về anh.
Những năm anh sang Tiệp Khắc, tôi học ĐHBK sơ tán ở Lạng Sơn, xa xôi cách nẻo vẫn thư từ thường xuyên động viên nhau. Anh gửi về tặng tôi thước logarit Tiệp để làm công cụ học tập - thời đó là món quà quý, tiếc rằng sau này gặp lúc khó khăn tôi đã phải bán đi. Anh thường tâm sự bản thân thấy có lỗi khi được học hành ở nước XHCN, trong khi đất nước quê hương đang từng ngày đổ máu vì Độc lập tự do và vài lần làm đơn xin trở về Việt Nam chiến đấu. Nỗi đau đáu ấy làm anh học sút kém và phải về nước tiếp tục học ở ĐH Tổng hợp. Biết tôi thích bóng đá, anh mang về tặng tôi quyển báo ảnh tổng hợp toàn cảnh giải World Cup 1972 tại CHLBĐ, có dân ghiền từng gạ mua 1 chỉ vàng song tôi không bán giữ lại để xem mãi, về sau thất lạc do nhiều lần chuyển nhà. Ngày đi bộ đội, tôi gửi lại anh giữ 1 tập tướng báo Φутбoл и Xokkéй đã mua sưu tập vài năm ở nhà sách ngoại văn Tràng Tiền. Anh còn tặng tôi 1 đôi giày đinh thể thao, 1 áo đấu màu đỏ số 4 của đội Sparta Praha mà anh là fan, chúng đã gắn bó với tôi khắp các sân đấu đơn vị Nam Bắc...
Ngày còn đang yêu, anh và Mai thường đến nhà tôi ở Hàng Cân chơi và xem phim rạp Long Biên, lúc đó em gái tôi là cộng tác viên chuyên lo vé. Đôi lần kéo theo cả Chi (em gái Mai, vợ Nhượng bây giờ) với một âm mưu tình yêu - về sau anh mới hé lộ bí mật và tôi đã từng đến nhà gia đình Mai ở ngõ trên phố Trần Nhân Tông gần hồ Thuyền Quang, rồi tôi đi công tác biền biệt miền Nam nên “cách mặt, xa lòng”.
Gia đình Toàn coi tôi như con cái trong nhà, bố mẹ anh xưng với tôi là cô chú, tôi coi các em của anh: Thắng, Tiến, Vân, Thống như em mình. Sau ngày Toàn Mai cưới, tôi có đến chơi, khi đó tổ đôi uyên ương là cái ban công được cơi nới, che chắn ở nhà B1 KTT Kim Liên vì cả bố mẹ, vợ chồng anh và 4 đứa em chỉ có 1 căn hộ 24m2, mà khu bếp+vệ sinh chung cho 2 nhà. Mãi sau này khi Mai được cơ quan phân ½ gian nhà cấp 4 ở KTT cục Cơ yếu quãng gần cuối phố Láng Hạ bây giờ mới được tự do thoải mái đôi chút, vợ chồng tôi đã đến thăm. Thời gian biệt phái ở TP Hồ Chí Minh, tôi có đến nhà chị của Mai tại đường Lý Thường Kiệt và thường xuyên đến thăm bác Tuệ - bố của anh khi đó là Phân viện trưởng phía Nam của Viện GTVT tại cơ quan cuối đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa gần chợ Bến Thành hoặc nhà riêng có bác gái theo vào, ở khu Bàn Cờ. Ngày bác Tuệ hoàn thành nhiệm vụ về miền Bắc, tôi tìm mua giúp 1 cái sit-von-tơ to đùng, khuân đồ và đưa tiễn hai bác tại ga Bình Triệu...
Cả tôi và anh cùng nhiều lần thay đổi chỗ ở. Khi tôi ở KTT Nhân Chính của cơ quan (nhà cấp 4, sau lưng cơ khí Trung quy mô) vợ chồng anh có đến chơi và lúc anh chuyển tới C10 Thành Công, KTT cục Cơ Yếu, vợ chồng tôi cũng đã lên nhà. Con tạo xoay vần, suốt 10 năm sau đó 1991-2000, chúng tôi lại sống rất gần nhau: tôi ở KTT TCKT 59 Ngọc Khánh (đối chếch KS Daenwo, 455 Kim Mã bây giờ), anh ở B3 KTT Cơ yếu (nay ở tầng 1 là CA phường Ngọc Khánh, đường N.C.Thanh). Anh và tôi cùng ở tầng 5, tôi cửa sổ hướng Tây, nhà anh hướng Đông, mở ra là thấy nhau đường chim bay tầm 200m, phía dưới toàn căn nhà lụp sụp, chưa có đường đi to đẹp như bây giờ. Mỗi lần sang nhau đi qua con ngõ hẹp bẩn và tối, khúc đường từ nhà anh ra đường Kim Mã chưa có. Lùi sâu phía trong gần trường học là nhà P.Q.Quý, 3 nhà gần như 3 đỉnh tam giác đều, tôi và anh có đôi lần cùng đến đó. Thời gian này chúng tôi thường qua nhau chơi kể cả các cháu, mỗi khi Tết đến xuân về hoặc có sự vui trong nhà cần chia sẻ, tầm 2 tháng 1 lần. Tôi và Mai công tác ở 2 cơ quan trong thành cũng hay trao đổi, hợp tác về chuyên môn. Khi N.H.Lâm có yêu cầu, anh đã cùng tôi đề xuất phương án và vận động bạn bè trong lớp cho Lâm vay tiền với mục đích mua nhà riêng để ở. Tiếc rằng dù đã có kết quả khả quan, song cuối cùng Lâm vẫn không đạt mục đích. Sau này khi đã bị bệnh, anh cứ trăn trở tâm sự với tôi là đã không giúp được bạn mình.
Mùa Thu năm 2000, gia đình tôi chuyển về Láng Thượng, anh làm ở Viện Thiết kế Giao thông gần Cầu Giấy, cách nhà tôi khoảng 300m vẫn thường vào chơi, đôi khi kéo theo bạn N.H.Lâm hay đánh cầu lông ở sân Viện anh, 3 người bạn lại ngồi nhậu tại nhà tôi hoặc ra quán. Xuân Tân Tỵ 2001, vợ chồng anh đến chơi chúc Tết, trông anh đã hơi yếu, không ngờ đó là lần cuối cùng. Vài tháng sau nghe tin anh đã nghỉ việc, tôi và P.V.Bá đến nhà thăm mới biết anh bị con ung xâm nhập và đang chữa bệnh theo giải pháp  nhịn ăn. Phác đồ điều trị là lặp lại chu kỳ [Nhịn Ăn (có cầm hơi bằng nước khoáng) – Ăn Cầm cự (bằng thực phẩm chức năng)], theo thời gian giảm dần 1/2, lần đầu Nhịn 20 ngày, Ăn 10 ngày...  Anh cho biết đã chữa bằng nhiều cách song không hiệu quả, có một số ca bệnh đã khỏi theo giải pháp này giới thiệu nên thử theo. Thực chất của vấn đề là người bệnh và con ung tầm gửi cùng bị nhịn chất nuôi và cùng teo dần, sau đó cùng hồi phục một chút rồi lại cùng teo dần... kẻ nào đi trước là thua – nói chung là đánh cược 50-50. Ít tháng sau đến thăm thấy anh tươi cười có vẻ khỏe ra đã mừng, rất mong anh thắng, ngờ đâu đó là ngọn nến sắp tắt bùng lên lượt cuối cùng (viết đến những dòng này mắt tôi đã nhòa lệ). Đưa tiễn vĩnh biệt anh – đứa con đầu tiên của G ra đi, cả lớp ai cũng buồn riêng tôi cứ ngẫm ngợi: giá như anh không điều trị theo cách đó, vài năm sau chúng tôi mới có thể mất anh.
Mộ V.Q.T ở Yên Kỳ
 Hàng năm sau đó cứ đến sinh nhật anh - ngày 01/01 dương lịch, tôi lại đến nhà thắp hương cho anh, vì chỉ nghĩ rằng anh vắng đâu đó. Mộ anh ở Yên Kỳ, mộ bố mẹ tôi cũng đặt trên đó, mỗi năm 2, 3 lượt lên thăm dù tôi nhớ hay không mấy cô em đều nhắc tôi đến thắp hương và hóa mã cho anh. Bức ảnh mộ anh tôi chụp năm 2005, có đưa 1 tấm cho Mai đặt ở nhà. Năm 2006, tôi có đứng ra tổ chức một số bạn trong lớp cùng đi với Mai-vợ anh lên viếng anh ở Yên Kỳ. Chuyến đi xuất phát từ nhà Phú ở Hoàng Quốc Việt bằng xe cơ quan Phú, có thêm các bạn Bá, Tân, Tường...bây giờ tôi không nhớ hết. Đi vào dịp hè nên trời nóng, người thưa, hầu như chỉ có đoàn mình, mà ngày đó nghĩa trang còn sơ sài lộn xộn chưa quy củ như bây giờ, thành thử bị dân bản địa quây, quậy, vòi vĩnh đủ kiểu. Cuối cùng tôi phải nhờ gọi người quen đã xây mộ và cậy trông nom phần mộ của bố mẹ ra giúp mới tạm ổn, âu cũng là một chuyến đi đáng nhớ, tiếc rằng không chụp được bức ảnh nào.
Hôm nay, khi lửa phượng đã bắt đầu lập lòe trên cây báo hiệu năm học sắp kết thúc, tôi chợt nhớ lại Mùa hè 1968 - Mùa hè cuối cùng - Mùa hè chia tay của lớp G, những ký ức xa xưa tái hiện. Bỗng nghĩ đến anh, người bạn “mãi mãi tuổi 53” đã ra đi sắp tròn 1 giáp. Nếu bạn G nào có dịp thăm viếng ở nghĩa trang Yên Kỳ, hãy một lần ghé qua ngôi mộ số 232/khu D22 thắp nhớ anh một nén nhang.
Xin viết lại những cảm xúc này, như một chút tâm linh tưởng nhớ về anh - bạn của chúng ta - Võ Quý Toàn!        
                                                                                    Hà Nội, 03/05/2013, Lương Phúc.

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

HỘI BIA NGẪU HỨNG 270413 (Lg Phuc)



                                                                                    Phóng sự chộp nhanh

Trước tiên phải hỏi 270413 là gì? Nghe có vẻ như Đoàn 559 – mật danh của BTL Trường Sơn nghĩa là đơn vị được thành lập 05/1959, cũng “dậy”, đơn giản là Hội bia ngày 27/04/2013 vì ngộ nhỡ sau này G có tổ chức Hội bia ngẫu hứng vào một ngày khác – đánh số thôi mà.

Một đoạn tin nhắn, một sự ngẫu hứng không dự kiến trước, phát lệnh tập hợp trước chưa đến 24 giờ mà đông mới lạ, hơn nhiều so với Hội Trà định kỳ Thứ Năm. Có phải Bia có sức hút hơn Trà hay đúng đầu kỳ nghỉ lễ dài, hoặc giả là bạn bè lâu ngày nhớ nhau cần tụ hội? Chậm 14’ so với giờ G, 11g44’ tôi – Lương Văn Phúc đến quán bia Thu Hằng ở 266 Thụy Khuê – ven Hồ Tây đã là người thứ 9+1, Hội bia mới bắt đầu chưa được 1 phùa. Một vài bạn quen việc đã vội đề nghị chụp ảnh, xin hãy từ từ, cuộc vui còn dài vì “không có mái không phải vì quán bia không có mái”

Toàn cảnh chiến trường
Chừng chục phút sau, tôi chưa kịp uống hết 1 vại bia, có Tam Xà Hổ nhẹ nhàng xuống taxi rồi hùng dũng tiến vào, đi đầu là Nguyễn Thị Ngọc – nguyên Hổ đầu, tiếp theo Phạm Liên Hương và Phạm Thúy Hạnh. Tại sao gọi là Tam Xà Hổ? Lớp G có Ngũ Hổ, nhưng hôm nay chỉ đi bộ tam, lại nhằm năm Rắn thậm chí nếu Tết không muộn gần 1 tháng thì tháng âm này cũng là tháng Tỵ rồi. Cái gì phải đến đã đến, đám hội ồn ào hẳn lên, Vũ Phú Tường rồi Nguyễn Công Điều ra tận cửa đón vào. Dồn dịch, ghép bàn, gọi bia gọi đĩa... một số “quân cờ di động” đảo chỗ. Thông tin báo về: H.Nhung mệt không đến, P.V.Bá có việc bận, mobi lại nhoay nhoáy gọi nhắn. Chưa hết, 12g06’, Nguyễn Vĩnh Thuận xuất hiện báo tin luôn: vừa đi Mai Châu về gặp xe M.Đ.Nội ở ngang đường... Tổng cộng hội nay có mặt là 13+1 người, ngoài 7 bạn đã nêu tên, còn có “Trưởng trò” Phạm Hữu Quỳ, Bùi Minh Tân, Phan Huy Phú, Đỗ Xuân Thắng, Nguyễn Thanh Hùng, Dương Duy Lưu + con trai.

Tâm sự của Tường lùi về 40 năm trước thì sao nhỉ?
 Bia vào – lời ra, các cụ dạy rồi - khỏi phải nói. Sự bàn luận sôi nổi quanh việc nghỉ lễ dài, trận viễn du 2 ngày tới Ba Bể đã định hình ở Hội trà 18/04 tạm hoãn thành “án treo” như Đ.Thắng đề nghị. Một số điểm viễn ngoạn khác được khơi ra: Côn Sơn, Tuần Châu, tắm bùn Khoang Xanh, Đền Đô... rồi ngày đi co kéo từ 5/5, 12/5 cuối cùng nhất trí 18/5 và Côn Sơn! Nhâm nhi bia lạc ngẫm ngợi, khoảng ngày này 45 năm trước 27/04/1968, chúng tôi đang sơ tán nhà dân ở Xuân Đỉnh, say sưa dùi mài kinh sử chuẩn bị thi tốt nghiệp phổ thông, hôm nay tụ họp nhau ngồi đây, an hưu với lý do chào mừng Đại thắng 30/4. Quãng thời gian 45 năm đẹp nhất của đời người như một cuốn phim có đoạn lấp lánh và cũng có đoạn mờ mờ huyền ảo, ẩn hiện trong ký ức.

Nồi ốc chuối đậu kèm bún lá càng tạo thêm phấn kích. P.L.Hương tung chiêu độc nhất sàn: bài thơ tỏ tình của 1 “phi công trẻ hơn” đầy cảm xúc có tên “Trái tim chưa ngủ yên” viết ngẫu hứng trên tờ giấy một mặt từ ngày đã xa 7/7/2006 (P đã chụp ảnh kèm theo). Tờ thơ đã gập làm 8, hơi nhàu nhưng PLH vẫn giữ kỹ (7 năm rồi nhé, có lẽ vì nó hay quá, tứ thi vị quá, hay vì gì?...) để đến hôm nay dẫu PLH có nói rằng đã xem tử vi hoặc nhắc lại ý thơ LP viết “tâm hồn lạnh tanh máu cá” thì cũng không thể không bâng khuâng... trong khi BMT tỏ ý sẽ đến huấn thị con PLH đã không cho may quần trắng, áo trắng. Không khí ở đây ồn ào quá, LP định ghi âm cuộc nói chuyện và cho các bạn nghe bài hát “Võng đay trưa hè” mà không thể được, đành cầm lòng chụp vài pô ảnh vậy.

                                                          Bảo vật của Hương


 Hơn 13g, ĐT ra về trước vì vợ con chờ ngoài xe, DDL cũng phải đứng dậy do cậu con đòi về. Cuộc vui nào cũng phải kết thúc, 13g35 tất cả đứng lên, ai oto thì oto, ai xe gì thì xe đó, ai bộ thì bộ... Thành công hội bia đã vượt quá mong đợi, chúng tôi ra về trong lòng vui vẻ.
Hẹn gặp lại, cho một sức sống G vui tươi, dào dạt!

Hà Nội 17g40, 27/04/2013. L. Phúc.

TB: Khi lớp trưởng N.T.N đến tuyên bố không bao tiêu, mọi người không ai phản đối và dều sẵn sàng Campuchia hoặc mời nghệ sĩ Lệ Quyên chủ trì hội nghị. Cuối buổi hỏi ý thấy “Trưởng trò” Phạm Hữu Quỳ chỉ cười, tinh thần sảng khoái quá, LP về ngồi máy lọc ảnh chụp rồi viết 1 hơi xong bài này không chỉnh sửa mà văn quá lưu loát (tự khen đấy, đừng cười!) đúng không? Xin cám ơn!

Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

NG XUÂN THẮNG nói về Quốc hoa



Chủ tịch Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam:

Tại sao phải bầu chọn Đại sứ du lịch và quốc hoa?

Báo Đất Việt - 04/04/2013

(ĐVO)- "Đối với cuộc bình chọn Đại sứ du lịch, đó chỉ là một cuộc chơi. Cuộc chơi đó, ngoài việc gây ồn áo náo nhiệt, tốn công, tốn giấy bút, tốn công của, lãng phí  thời gian của nhân dân chưa chắc sẽ mang lợi ích thiết thực cho ngành du lịch", ông Nguyễn Xuân Thắng- Chủ tịch Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam khẳng định.

Thật ngớ ngẩn khi cần một nữ Đại sứ du lịch xinh đẹp 

Theo lời nhận xét chuyên môn của ông Nguyễn Xuân Thắng, Hoa hậu tràn ngập, các cuộc thi, trò chơi trực tuyến nhập ngoại phát sóng triền miên, khắp nơi người ta nô nức tranh giành kỷ lục... đó không phải là sự đi lên mà là tụt hậu của đời sống văn hoá, càng làm nghèo nàn đi các giá trị căn bản của văn hoá. 
"Tôi xin lưu ý là các cuộc thi hoa hậu, người đẹp ở các nước đều không được gọi là các hoạt động văn hoá. Thế giới người ta coi đây chỉ là các hoạt động thương mại hoặc phục vụ cho các mục đích thương mại. Rất khác với nước ta, ở hầu hết các quốc gia văn minh các vị lãnh đạo cấp cao, lãnh đạo các bộ ngành đều tuyệt đối tránh hiện xuất chính thức tại các sinh hoạt mang tính thương mại và giải trí này", ông cho biết. 
Họ càng ít khi khoác lên vai các người đẹp gánh nặng mang các giá trị quốc gia hay dân tộc, dù các người đẹp mặc phục trang dân tộc đẹp đến bao nhiêu... thì xét về mọi nhẽ bản thân các người đẹp đó đều không đủ tầm để gánh vác các giá trị mang ý nghĩa chính trị mà quốc gia kỳ vọng. 
Những ứng cử viên cho vị trí Đại sứ du lịch năm nay
Những ứng cử viên cho vị trí Đại sứ du lịch năm nay

Đối với cuộc bình chọn Đại sứ du lịch, đó chỉ là một cuộc chơi. Cuộc chơi đó, ngoài việc gây ồn áo náo nhiệt, tốn công, tốn giấy bút, tốn của, lãng phí thời gian của nhân dân chưa chắc sẽ mang lợi ích thiết thực cho ngành du lịch. Thật ngớ ngẩn nếu ai đó ảo tưởng rằng có được một nữ Đại sứ du lịch xinh đẹp thì sẽ cải thiện được ngành du lịch Việt Nam. 
Có một, chứ có đến một nghìn Đại sứ du lịch đẹp như tiên, có đến hàng trăm địa danh mang nhãn hiệu kỳ quan và kỷ lục... mà chất lượng dịch vụ du lịch vẫn cứ ì cạch, lạc hậu, hệ thống giá cả thì thiếu sức cạnh tranh như hiện nay thì du lịch Việt Nam sẽ khó mà trở mình khởi sắc được.
Ông Nguyễn Xuân Thắng nhấn mạnh: "Thành quả của ngành du lịch Việt Nam thực chất không nằm trong tay cá nhân ai hoặc một nhóm người nào mà trong sự nỗ lực của toàn dân, của hàng ngàn đơn vị đang lao động trên lĩnh vực khai thác du lịch đang rất cần được khích lệ bởi những chính sách đổi mới của ngành quản lý du lịch. Cái đó đòi hỏi phải dày công học hỏi và lao động miệt mài chứ không phải được sinh ra từ những sinh hoạt phù phiếm và hình thức".
Nên thận trọng khi vẽ ra một hoạt động tốn kém công quỹ
Trước quan điểm của lãnh đạo du lịch khi cho rằng "các quốc gia khác có Đại sứ du lịch nên nước ta cũng cần phải có", ông thẳng thắn cho biết: "Có lẽ nên hỏi rõ vị quan chức của ngành du lịch đó là nước nào làm và đã có bao nhiêu nước bày vẽ ra các cuộc bình chọn Đại sứ du lịch? Ở đây chúng ta nên dựa vào truyền thống và thông lệ quốc gia và quốc tế. Chúng ta nên rất thận trọng khi vẽ vời ra một hình thức hoạt động tốn kém công quỹ và thời gian nếu việc làm đó chưa có từng có trong truyền thống và tiền lệ quốc gia". 
Bên cạnh đó, ông Nguyễn Xuân Thắng cũng nói rõ, ở đây một loạt câu hỏi liên quan đến lợi ích và hậu quả cần được giải đáp trước khi đưa ra quyết định. Còn đối với thông lệ quốc tế, nhà chức trách có trình độ và trách nhiệm phải trả lời được là đã có bao nhiêu quốc gia đang làm như vậy. Hiện nay trên thế giới có khoảng 200 quốc gia và lãnh thổ có chủ quyền. Nếu khoảng 50% số quốc gia (tức là khoảng một trăm nước) đã làm việc đó thì chúng ta có thể coi là đã có một thông lệ quốc tế.
Nếu chỉ có vài nước thì đó là cá biệt và bất bình thường, chưa thể gọi là thông lệ. Với việc công, đôi khi thông lệ quốc tế lâu đời cũng chỉ là căn cứ để nhà quản lý tham khảo trước khi ra quyết định chứ chưa đủ làm lý cớ để hành động. Tôi không tin là có ai đó ở ngành du lịch mà lại lấy tấm gương của vài nước cá biật ra để học đòi tiêu tốn công của để... "cho vui". Hy vọng đó cũng chỉ là một câu nói đùa vô thưởng vô phạt "cho vui"  mà thôi. 
Tại sao lại phải bầu chọn quốc hoa?
Bày tỏ quan điểm trước việc bầu chọn quốc hoa, ông Nguyễn Xuân Thắng cho biết: "Đối với việc bình chọn Quốc hoa cũng vậy. Câu hỏi đầu tiên vẫn là: Tại sao lại phải bầu Quốc hoa? Để làm gì? Liệu đời sống văn hoá đất nước có được cải thiện hơn sau khi xuất hiện Quốc hoa, hay cuộc sống của nhân dân sẽ thêm rườm rà, phiền hà hơn? Lẽ ra câu hỏi đó đã phải được trưng cầu dân ý đầu tiên, trước khi lấy ý dân để chọn hoa sen hay hoa đào, hoa mai..."
Tại sao lại phải bầu chọn quốc hoa
Tại sao lại phải bầu chọn Quốc hoa
Theo ông Nguyễn Xuân Thắng, trên đời này chỉ có ba thứ xứng đáng được gắn với chữ "Quốc", đó là: Quốc kỳ, Quốc ca và Quốc huy. Đó là những thông điệp tối hậu và thiêng liêng nhất. Nếu có ai đó có ý đồ gắn hoa, rượu và bất cứ vật thể nào lên những khái niệm tối thượng đó, theo tôi, đều là lạm dụng và xuất phát từ những ý đồ thiển cận, tác hại sẽ khó lường. 
Về thông lệ quốc tế, thử hỏi đã có bao nhiêu quốc gia có cơ quan nhà nước đứng ra tổ chức trưng cầu ý dân để biến một loại cây cỏ thành một thứ nghi thức quốc gia? Theo tôi biết, có lẽ không có. Có chăng, người ta gọi hoa Tuy líp là biểu tượng của Hà Lan, hoa Anh đào là biểu tượng của Nhật Bàn... là do tự nhiên mà có, là do "hữu xạ", là truyền thống chứ không phải nhờ các chủ trương hành chính và các con số bầu chọn trên mạng. 
Quả thật tôi đã rất hoang mang khi đến dự một cuộc ra mắt chủ trương chọn hoa sen là Quốc hoa do Bộ Văn hoá tổ chức cách đây hai năm tại Triển lãm Vân Hồ, Hà Nội. Tôi nhìn thấy đâu đâu cũng chỉ là toàn là hoa sen: Những bông sen to tướng xếp dày đặc trên sân khấu, trên cánh gà, trên phông màn, trên những váy áo của tất cả các nghệ sĩ của hơn mười tiết mục văn nghệ hôm đó. 
Theo lời ông Nguyễn Xuân Thắng kể, trên mặt mấy chục chiếc bàn tiếp khách là những bình hoa sen ngất ngưởng, là những đĩa mứt sen được bày biện cẩu thả và những tách trà sen được pha chế đắng chát như thuốc bắc... Tôi chợt hỏi: Dân tộc của chúng ta, giang sơn gấm vóc của chúng ta chả lẽ chỉ có mỗi một thứ - và chỉ bấy nhiêu? Bản chất nhân văn, nhân bản của văn hoá là nằm trong chính sợi dây nối kết hài hoà giữa con người với thiên nhiên muôn hình vạn trạng. 
Ngày nay, UNESCO đang tuyên ngôn cho nền một nền văn hoá nhân bản mang tính đa dạng để giúp giải phóng con người, giải phóng các dân tộc khỏi xích xiềng gò bó, kỳ thị, lấy đó làm cơ sở để con người phát huy tiềm năng lao động sáng tạo và làm cho các dân tộc xích lại gần nhau hơn. 
Hôm nay Liên Hợp quốc cũng đang kêu gọi mọi người hãy bảo vệ thế giới này bằng một sự phát triển cân bằng theo đúng quy luật phát triển tự nhiên. Vậy sẽ ra sao nếu từ nay chúng ta chỉ tôn thờ một loài hoa, khánh tiết quốc gia, lễ hội, sự kiện cơ quan đoàn thể, hiếu hỉ cộng đồng chỉ sử dụng một loài hoa cho “chính thống”, bởi chỉ vì loài hoa đó bỗng một ngày được gắn hai chữ "Quốc hoa"? Lợi ích này dành cho ai? Thành tích này thuộc về ai? Kỷ lục này do ai lập ra? Để làm gì và vì sao?
Ông Nguyễn Xuân Thắng kết luận: "Tôi xin đề nghị đã đến lúc Quốc hội, Chính  phủ cần quan tâm nghiên cứu để đưa ra những chủ trương nhằm hướng dẫn cho nhân dân và quy định cho các ngành hữu quan về các vấn đề liên quan đến những hoạt động xác lập thành tích về văn hoá và thi đua bầu chọn để tránh gây ra những tổn thất đáng tiếc cho sự nghiệp xây dựng đất nước". 
Thanh Huyền (thực hiện)

----------------------------------------------


Việt Nam đăng cai tổ chức Đại hội Liên hiệp các Hội UNESCO toàn Thế giới lần thứ 8 năm 2011

Từ ngày 13 - 15/8/2010, tại Bắc Kinh (Trung Quốc) đã diễn ra Hội nghị Ban chấp hành các hội UNESCO Thế giới (WFUCA) với sự tham dự của các đại biểu đến từ trên 70 quốc gia thành viên.


Tại Đại hội, các quốc gia thành viên Ban chấp hành đã thông qua nghị quyết với số phiếu tuyệt đối bầu cho Việt Nam là nước đăng cai tổ chức Đại hội Liên hiệp các Hội UNESCO toàn Thế giới lần thứ 8 vào tháng 8/2011.

Cũng tại Hội nghị lần này, Nhà ngoại giao Nguyễn Xuân Thắng - Chủ tịch Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam đã được bổ nhiệm vào chức danh Tổng thư ký Liên hiệp các Hội UNESCO Thế giới với số phiếu biểu quyết là 100%.

Ông Nguyễn Xuân Thắng là nhà ngoại giao kỳ cựu với 30 năm hoạt động trong lĩnh vực giáo dục, khoa học và văn hóa của Liên hợp quốc, ông cũng từng là Tổng thư ký Uỷ ban Quốc gia UNESCO Việt Nam từ năm 1991 đến năm 1993.
 
Nguồn Hội Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Anh LƯƠNG PHÚC với CLB TRÀ ngày 11-4



Sau ngày 1-4 mươi ngày, hôm qua thứ năm 11-4 chúng tôi gặp nhau tại "Cà phê PHỐ HỒ" số 18 Trấn Vũ - ven hồ Trúc Bạch, đối diện "Nhà Khách Trúc Bạch" số 1 Trấn Vũ (nơi tổ chức đám cưới con trai anh Mai Đình Nội). Anh Bùi Minh Tân, Lương Văn Phúc và tôi - Thuận mít hàn huyên trong gió lạnh bên hồ, có ly cà phê nóng làm ấm lòng (anh Nội đã về từ trước).

(Phóng viên Lương Phúc tham dự CLB Trà tại Bách Thảo 28/2/2013)


Anh Lương Phúc đang theo nghiệp phóng viên, sẵn có máy ghi âm và máy ảnh bên mình, anh tác nghiệp luôn. Một cuộc phỏng vấn và thu âm biểu diễn tác phẩm âm nhạc mới được thực hiện ngay tắp lự. Bài hát mới nhất của Nhạc sỹ Lê Mây được anh Phúc trình bầy gây ấn tượng và xúc động không chỉ đối với anh Bùi Minh Tân và tôi, mà cả nhà bà chủ quán đều trầm trồ với giọng ca nuột của Đoàn trưởng Văn công CCB Việt Lào - cựu Đại tá.

Anh Lương Phúc gửi cho tôi đoạn ghi âm bài hát trên, tôi đang tìm cách đưa lên Blog để các anh chị cùng nghe.




Vĩnh Thuận - Ngọc hà - 12/4/2013 - 9h30


Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

MỘT NĂM BLOG LỚP TA



Ngày thứ bảy 10-3-2012, BBT đăng bài đầu tiên lên Blog của Lớp Toán đặc biệt G Xuân Đỉnh 1966-1968 với địa chỉ  http://xuandinh10g.blogspot.com/2012/03/gap-go-au-xuan-nham-thin-2012-o-ong-anh.html  .

Sau 1 năm Blog Xuandinh10g đã có 56 bài, trung bình mỗi tuần một bài, bằng tần xuất tụ họp của Câu lạc bộ Trà Bách Thảo sáng thứ năm hàng tuần.

Sau khi có Blog, anh Quỳ đề xuất có một nơi và 1 ngày gặp gỡ thường xuyên cho các cụ tỷ phú thời gian, theo mẫu hình của hội cấp 1 cấp 2 của anh Quỳ (gặp nhau tại Quán Cà phê Bách Thảo mỗi sáng thứ Ba). Chúng tôi bàn bạc và chọn địa điểm CLB là Công viên Bách Thảo (Quán Cà phê Bách Thảo - 1B Hoàng Hoa Thám), thời gian là sáng thứ Năm mỗi tuần - từ 9h00 đến trưa.


CÂU LẠC BỘ TRÀ HỘI TOÁN – GỜ

Câu lạc bộ trà Hội Toán – Gờ
Mỗi sáng Thứ Năm – quãng 9 giờ, 
Bách Thảo cây xanh, hồ gợn sóng, 
Bao bạn thân quen – ngóng, đợi, chờ… 
Quên nỗi ưu phiền, ngồi tĩnh tại,
Phiếm đàm mọi nhẽ, gạn tứ thơ… 
Tuần, tháng, năm sau… mai sau nữa,
Hãy đến cùng vui, kể chuyện xưa…


Hà Nội, ngày 28/02/2013. Lương Phúc.





Sau 1 năm hoạt động, BBT cho rằng đây là các sân chơi bổ ích cho các U70 rỗi rãi thời gian, nhiều kinh nghiệm trường đời và đã từng đọc thiên kinh vạn chữ.

Dẫu rằng nhiều anh chị còn đi làm, còn tiếp tục đề tài khoa học đang dở, còn bận việc nhà, còn say sưa dạy và chơi với con cháu, BBT hy vọng rằng Blog Xuandinh10g CLB Trà Bách Thảo sẽ là diễn đàn và sân chơi thư giãn cho tuổi già, để chúng ta có sức khỏe đồng hành cùng nhau lâu dài, để nối dài tình cảm được vun đắp từ hơn bốn chục năm nay.

"Sức khỏe là trạng thái thoải mái toàn diện về thể chất, tinh thần và xã hội và không phải chỉ bao gồm có tình trạng không có bệnh hay thương tật" (theo Tổ chức Y tế thế giới - trích từ http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%A9c_kh%E1%BB%8Fe) - Health is a state of complete physical, mental and social well-being and not merely the absence of disease or infirmity.

 (BBT- 12/3/2013- Kỷ niệm 1 năm hoạt động của Blog Xuân Đỉnh)